Chương 16

Tuế Lăng Lẫm: ?

Thực tế, ngoài việc nhắc đến vẻ đẹp kinh diễm, tông môn hiếm khi lan truyền tin đồn về Dạ Vọng Khanh. Nàng từng nghĩ người này quá thuần khiết, lương thiện, khiến người ta chỉ muốn chiêm ngưỡng từ xa, không tiện bàn tán tùy ý. Nhưng giờ nghĩ lại, mọi chuyện dường như đều toát lên vẻ kỳ lạ.

Thanh Tụ cao giọng: “Sư tôn là người hiền lành, đơn thuần, vô tà nhất mà ta từng gặp.”

Hắn lắc mạnh vai Tuế Lăng Lẫm: “Hãy cảnh giác với những lời mê hoặc! Khi gặp sư tôn, muội nhất định phải kính trọng người, bảo vệ người, tuyệt đối không được nói những lời đại nghịch bất đạo!”

Nếu không ta sẽ buộc phải đuổi muội ra ngoài, muội vừa nổ xong điện Trường Ức lại đến nổ ta.

Tuế Lăng Lẫm đầu óc quay cuồng: “Được rồi, được rồi, được rồi.”

Nhưng một người thuần khiết, lương thiện, vô tà lại có thể đứng đầu điện Trường Ức ư? Vị mỹ nhân dịu dàng, ôn hòa như lời đồn đâu rồi?

Nàng mắt lấp lánh ánh sao, nhưng vẫn kiên trì truy cầu chân lý: “Những năm qua, sư tôn luôn giữ được sự lương thiện, thuần khiết như vậy sao? Chưa từng xảy ra biến cố gì sao?”

Có chứ. Đêm hôm vô tình làm nổ tấm bia vô tự, và mỗi ngày sau đó, sư tôn dường như đã biến thành một người khác, trở nên tàn nhẫn, quyết đoán, không chút nương tay. Đối với người hay việc, người không còn nhún nhường như trước, mà mang phong thái thà rằng ta phụ cả thiên hạ, chứ không để thiên hạ phụ ta.

Thanh Tụ nhìn trái nhìn phải, hạ thấp giọng, “Ta nghĩ chuyện này có lẽ liên quan đến Lâm Môn chủ. Muội đã nghe qua chuyện sư tôn và Lâm Môn chủ kết oán chưa?”

Tuế Lăng Lẫm ôm cái đầu chóng mặt vì bị lắc, chống khuỷu tay nhích lại gần: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Trong nguyên tác, Lâm Môn chủ Lâm Tri Hàn là sư đệ của Dạ Vọng Khanh, cả hai cùng xuất thân từ một sư môn, quan hệ cực kỳ thân thiết. Nhưng trong cốt truyện mà nàng đang trải qua, giữa hai người dường như có không ít khoảng cách. So với việc trong nguyên tác Lâm Tri Hàn như cái đuôi bám dính lấy Dạ Vọng Khanh, thì giờ đây hắn ta lại tỏ ra kính sợ và cố ý né tránh nhắc đến sư huynh.

Thanh Tụ thần bí nói: “Có liên quan đến việc Mộ Dung nhập tông hồi đó, chính là cái người Mộ Dung xếp hạng nhất trong cuộc tỉ thí kiếm tu lần trước ấy. Lúc hắn tham gia khảo hạch nhập tông vẫn chưa đột phá hạn chế linh mạch, nhìn thoáng qua chỉ là một người phàm có tư chất bình thường, nhưng Lâm môn chủ huệ nhãn thức nhân, cái nhìn đầu tiên đã thấy được điểm bất phàm của Mộ Dung, gánh chịu áp lực muốn thu hắn vào tông, vì việc này mà cãi nhau một trận dữ dội với Sư tôn.”