Giọng nói Tuế Lăng Lẫm rất kiên định: “Được, ta đồng ý.”
Dạ Vọng Khanh hơi nheo mắt lại.
Tuế Lăng Lẫm nói tiếp: “Sư huynh báo một con số đi, phải uống bao nhiêu bình đây?”
“...”
Tuế Lăng Lẫm khích lệ: “Nói đi mà, ta đang nghe đây này.”
“...”
Dạ Vọng Khanh im lặng, lặng lẽ đánh giá Tuế Lăng Lẫm.
Một năm trước, hắn vô tình tiến vào một huyền cảnh bí ẩn, nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng của đời này. Nhưng Tuế Lăng Lẫm đang đứng trước mặt hắn đây, lại không giống với tiểu cô nương vốn nên mang theo sự khổ não trên con đường tu hành mà hắn từng thấy, nàng trông càng giống như là...
Thấy “Dạ Vọng Khanh” vẫn chẳng lên tiếng ngăn cản, Tuế Lăng Lẫm vứt luôn chiếc quạt đi, kiễng chân nhích gần hắn, tỉ mỉ quan sát. Hai người đứng tựa vào giá sách, trong một góc khuất sáng, từ xa nhìn tới giống như nàng đang rúc vào lòng hắn để tránh gió. Tuế Lăng Lẫm lén nhìn Dạ Vọng Khanh, càng lại gần càng thấy rõ ngũ quan của hắn đẹp đẽ, tinh xảo đến từng đường nét, hàng mi dài cong như cánh bướm, khiến người ta hận không thể đem tất cả từng chi tiết nhỏ nhặt của dung mạo yêu nghiệt này khắc thật sâu vào trong ký ức.
Ở trong góc nhỏ không ai nhìn thấy ấy, bàn tay của Tuế Lăng Lẫm lặng lẽ đặt lên cổ tay áo bằng sợi vàng bạc của Dạ Vọng Khanh, ngón trỏ và ngón giữa giả vờ như là đôi chân nhỏ đang đi bộ, xuyên qua lớp vải mà nhẹ nhàng đặt lên cổ tay hắn.
“Nhưng mà sư huynh à, loại thuốc đó huynh cũng không kiếm được đâu, đem cái này ra dọa ta còn chẳng bằng bắt ta chép phạt nghe khả thi hơn.” Nàng nhỏ giọng hỏi: “Hay là chép phạt đi? Môn chủ Lâm mỗi lần đều bắt ta chép phạt cả. Ví dụ như ta chạm một cái, sẽ chép hai trăm lần "Vạn Thảo Điển Cứ" cho huynh được không?”
Miệng nàng vừa nói lời thương lượng, nhưng ngón tay thì chẳng chút khách khí đẩy cổ tay áo hắn lên, thử dò xét làn da lạnh lẽo dưới lớp vải mềm mại kia.
Dạ Vọng Khanh liếc nhìn động tác nhỏ của nàng, giọng điệu bình thản nhắc nhở: “Sáu trăm lần rồi đấy.”
“Không đúng.”
Tuế Lăng Lẫm trực tiếp nắm lấy tay hắn, cười tươi rạng rỡ: “Phải là một nghìn hai trăm lần cơ.”
Xúc cảm mềm mại, làn da mát lạnh, nàng thậm chí còn không tìm ra được một chút sơ hở nào của tranh vẽ, hoàn mỹ như người thật vậy. Hiệu quả của bức "Tranh mỹ nhân" này thực sự quá lợi hại, chẳng trách lại tiêu tốn gần nửa năm tích góp của nàng. Còn chưa kịp thưởng thức đủ thì bỗng nhiên trong tay trống rỗng.
Dạ Vọng Khanh khẽ cong môi: “Nói dối.”
Hắn liếc nàng: “Ngươi sẽ không chép đâu.”
“Sư huynh nói gì vậy chứ.”
Tuế Lăng Lẫm bật cười thành tiếng: “Ta đương nhiên là sẽ không chép rồi.”
“...”
Tuế Lăng Lẫm thản nhiên nói: “Chẳng phải do huynh dạy ta à? Người trong thiên hạ đều bận rộn tu luyện, ai mà thật sự rảnh rỗi so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này chứ.” Bên chỗ môn chủ Lâm chắc cũng đã tích lũy tới bảy nghìn tám trăm lần rồi ấy nhỉ. Có ai hỏi thì đều nói là chép phạt bị Thanh Tụ hiểu nhầm thành củi lửa, đem đốt mất rồi.
“Nói thật với huynh luôn.”
Nàng kiêu ngạo hất cằm, một tay chống trên giá sách, tư thế như một tên tiểu lưu manh chẳng biết sợ trời sợ đất là gì: “Trên con đường tu luyện noi theo tấm gương sư huynh, riêng về khoản nhận phạt thì ta đã luyện tới mức lô hỏa thuần thanh, cho dù sư tôn có về đây thì ta cũng...”
“Mẹ nó, mưa lớn thế này đứa nào ngu xuẩn quy định trong tông môn không được phép niệm chú chứ thật đúng là...”
Cánh cửa dày nặng bỗng nhiên bị đẩy mở sang hai bên, Thanh Tụ vừa mắng vừa bước vào.
Khi nhìn rõ khung cảnh bên trong phòng, y ngẩn người đứng như trời trồng ngay cửa.
“Sư, sư tôn!” Thanh Tụ lắp ba lắp bắp: “Người, người đã về rồi ạ!”
Thanh Tụ lại nhìn Tuế Lăng Lẫm đứng chắn ở đó, giống như một bức tường, vây sư tôn ở giữa tường và giá sách. Trước mắt y tối sầm lại, gần như gào lên: “Tuế Lăng Lẫm, muội đang làm cái gì thế hả!”
Cả căn phòng hoàn toàn im lặng, bất cứ âm thanh nào cũng trở nên rõ ràng vô cùng, chẳng hạn như tiếng thở dồn dập đầy căng thẳng sắp chết của Thanh Tụ, hay trái tim gần như sắp ngừng đập của Tuế Lăng Lẫm.
Cơ thể nàng căng cứng, quay lưng về phía Dạ Vọng Khanh, từng chút từng chút một nhích dần về phía cửa, mấy sợi tóc trước trán đều run lên vì căng thẳng.
“Tuế Lăng Lẫm.”
Phía sau, Dạ Vọng Khanh thanh nhã cất tiếng gọi tên nàng.
“Có... có đệ tử đây!”
“Một nghìn hai trăm lần.”
“Nhớ rõ rồi chứ?”
“...”