Đầu ngón tay trắng trẻo, thanh mảnh cách khuôn mặt trắng nõn chỉ trong gang tấc. Giây tiếp theo, một luồng sức mạnh cực lớn ập tới, Tuế Lăng Lẫm mất kiểm soát ngã bật ra phía sau, đầu óc quay cuồng một trận, khi định thần lại nàng đã bị trói chặt vào cột trụ, quanh eo quấn một sợi Khốn Tiên Tác chẳng biết từ đâu xuất hiện.
Dạ Vọng Khanh tựa bên mép bàn, im lặng nhìn nàng, hoặc nói đúng hơn là quan sát nàng.
Tiếng sấm ầm ầm vang lên, cơn mưa ngoài trời càng lúc càng dữ dội. Tuế Lăng Lẫm giãy giụa với sợi dây, càng giãy lại càng bị trói chặt thêm.
Thấy "Dạ Vọng Khanh" chỉ lặng lẽ quan sát nàng mà không hề có ý định nhượng bộ nào, Tuế Lăng Lẫm nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ta bỏ toàn bộ vốn ra mà.” “Sờ một cái thì có sao đâu?” “Quý giá đến vậy, đυ.ng cũng không cho đυ.ng.” “Mặc cái áo khoác nhỏ vào liền trở mặt không nhận người nữa.” “Nhân gian lạnh lẽo mà.” “Nam nhân cứ có tiền là hư ngay.” “Người đẹp quả nhiên đều không đáng tin cậy...”
Dạ Vọng Khanh nghe thấy Tuế Lăng Lẫm thì thầm lẩm bẩm, liền hỏi: “Đang nói gì đấy?”
Tuế Lăng Lẫm bĩu môi, cho dù giọng nói của sư huynh có trở nên trầm thấp dễ nghe hơn nữa, nàng cũng sẽ không tha thứ cho hắn. Khốn Tiên Tác buộc quá chặt, người bình thường giãy giụa không được cũng sẽ từ bỏ, nhưng Tuế Lăng Lẫm từ trước tới nay luôn thuộc phái thích cứng đối cứng phá nhà, vô cùng cố chấp, muốn tranh đấu đến cùng.
Nhìn thấy trên cổ tay nàng đã cọ ra vết đỏ, Dạ Vọng Khanh nâng mắt lên, nói: “Cũng không phải là không thể.”
Một tiếng "vυ"t" nhỏ vang lên, Khốn Tiên Tác lập tức rơi xuống đất.
Tuế Lăng Lẫm xoa xoa cổ tay, khóe mắt thấy “Dạ Vọng Khanh” đang đi về phía mình, nàng lặng lẽ chờ hắn đến gần, vươn tay lén đánh úp định véo mặt. Nhưng tay nàng còn chưa chạm được vào da thịt hắn, vai nàng đã bị một chiếc quạt xếp khắc hoa văn như ý ngăn lại. Khoảng cách một cây quạt, vừa đủ để cản trở nàng tiến thêm bước nữa, không nặng không nhẹ.
Chiếc quạt như ý vốn đặt trên giá sách ở góc phòng xa nhất, vậy mà giờ đây lại có thể lập tức được triệu đến trong nháy mắt, khiến Tuế Lăng Lẫm nhất thời hơi bất ngờ.
Chiếc quạt xếp khẽ nâng lên, đỡ lấy cằm Tuế Lăng Lẫm, buộc nàng phải nhìn về phía hắn. Nàng mất kiên nhẫn hỏi: “Không phải vừa nói là được sao?”
“Dạ Vọng Khanh” chậm rãi thong thả đáp: “Có điều kiện đấy.”
Tuế Lăng Lẫm nghiêng đầu né tránh chiếc quạt: “Điều kiện gì?”
Dạ Vọng Khanh hạ mắt, nụ cười bên môi thu lại: “Có một loại độc dược tên là "Minh Nguyệt Chiếu", chỉ cần thông qua vết thương rất nhỏ mà xâm nhập vào cơ thể, cũng khiến người trúng độc sinh ra cảm giác đau đớn vô cùng. Giống như bị treo trên lò lửa, phải chịu cảnh thiên đao vạn quả, cuối cùng trong trạng thái mất hết lý trí sẽ tự cầm đao cắt cổ mình, để giải thoát khỏi nỗi đau không thể chịu nổi ấy.”
Chiếc quạt xếp theo cằm nàng từ từ di chuyển xuống dưới, dừng lại ở bên cổ, mép quạt rất nhẹ nhàng vuốt ve làn da nàng, dường như muốn tạo ra một vết thương nhỏ trên làn da trắng mịn ấy.
Tuế Lăng Lẫm khó hiểu hỏi: “Cho nên?”
Cho nên thậm chí chẳng cần phải bồi thêm một nhát dao thứ hai, chỉ một giọt nhỏ thôi cũng đủ khiến nàng đau đến tan nát ruột gan, quằn quại mà chết.
Hai người nhìn nhau hai giây. Trong đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu dáng vẻ ngây thơ, chẳng hiểu chuyện đời của thiếu nữ. Tiểu cô nương trước mặt thần thái rất thư giãn, tựa như hoàn toàn không nghĩ rằng bản thân sẽ thực sự gặp phải tổn thương gì. Đáy mắt Dạ Vọng Khanh hơi lóe lên, dù sao người trước mắt vẫn hoàn toàn không biết những chuyện tương lai, hiện giờ nàng nhìn thật đơn thuần trong sáng, tựa như một viên ngọc thô chưa được mài giũa, chẳng hề có bất cứ mối đe dọa nào đối với bất kỳ người hay sự việc nào.
Chốc lát sau, hắn thu hồi linh lực, xoay người bước về phía giá sách lấy xuống một tấm lệnh bài “Thanh Trần Lệnh”, định để nàng mang đến cho Tông chủ, tự mình xin đổi một vị sư tôn khác dẫn dắt con đường tu hành.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhỏ nhắn mảnh mai vươn tới, chụp lấy chiếc quạt trong tay hắn. Chiếc quạt cứ như vậy bị nàng giữ chặt lấy, giấy quạt lõm vào trong, cũng đồng thời chặt đứt luôn lời nói mà hắn còn chưa kịp thốt ra.