Buổi tối, điện Trường Ức đèn đuốc sáng trưng.
Thanh Tụ nhìn Tuế Lăng Lẫm thoa thuốc, chỉ thấy nàng rắc chút bột trắng lên khuỷu tay, vết thương lập tức biến mất.
Tuế Lăng Lẫm cúi đầu, nhẹ nhàng thổi lên miệng vết thương, xác nhận bột thuốc đã sạch, liền kéo ống tay áo xuống: “Hôm nay đa tạ sư huynh, ta về trước đây.”
Nàng thu dọn chai thuốc trên bàn, đẩy cửa định bước ra ngoài.
“Bọn họ bắt nạt muội bao lâu rồi?”
Bước chân của Tuế Lăng Lẫm khựng lại, ngay sau đó nàng mơ hồ đáp: “Chẳng phải hôm nay sư huynh đã giúp ta xả giận rồi sao, sau này bọn họ chắc chắn sẽ không dám gây phiền nữa.”
Nói xong nàng vội vàng rời đi, chỉ còn Thanh Tụ đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo.
Bọn họ.
Xem ra không chỉ có một người.
Cánh cửa hé mở một nửa, vừa vặn khung lại bóng dáng thiếu nữ đang vội vã rời đi.
Nửa năm trước, Tuế Lăng Lẫm vừa mới nhập môn không lâu, hắn đã để ý thấy trên người nàng thường xuyên xuất hiện một số vết thương nhỏ. Khi hỏi tới, nàng chỉ mơ hồ đáp rằng do lúc luyện dược bất cẩn mà bị thương, nên hắn cũng không để trong lòng. Thỉnh thoảng nghe thấy trong môn phái có những lời đồn đại về chuyện bắt nạt kẻ yếu, hắn chưa từng nghĩ rằng Tuế Lăng Lẫm lại là một trong số những người bị bắt nạt ấy. Vốn cứ tưởng nàng thiên phú luyện dược cực cao thì sẽ chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng cảnh tượng hôm nay hắn vô tình bắt gặp lại nghiêm trọng hơn nhiều so với tưởng tượng.
Thanh Tụ hạ quyết tâm phải gánh vác trách nhiệm của một vị sư huynh, còn phải nhắc nhở Tuế Lăng Lẫm về ý thức tự bảo vệ bản thân. Hắn bước nhanh ra ngoài, xuyên qua hành lang dài, đi về hướng phòng của Tuế Lăng Lẫm. Vừa mới rẽ qua sân viện, bước chân hắn chợt dừng lại.
Chỉ thấy bên cạnh ao nước thanh u tĩnh lặng, Tuế Lăng Lẫm đang ngồi một góc, cúi đầu chăm chú nhìn đường vân trong lòng bàn tay mình. Ánh trăng dịu dàng phủ xuống vai nàng, khiến cả người nàng như chìm trong một tầng ánh sáng mờ nhạt. Nàng nhờ ánh trăng mà xem xét lòng bàn tay, dáng vẻ trông có chút buồn bã, ủ rũ.
Hấp thu ánh trăng rồi dùng linh lực thôi thúc, có thể soi rõ ra linh lực tuyến của một người. Trong tay Thanh Tụ có hai đường, lần lượt là linh lực tuyến của kiếm tu và khí tu. Linh lực càng mạnh, đường sáng càng rõ nét hơn.
Hắn biết rõ, dù Tuế Lăng Lẫm kiểm tra bao nhiêu lần đi nữa, trong lòng bàn tay nàng vĩnh viễn cũng chỉ có một đường linh lực nhàn nhạt thuộc về dược tu. Thiên phú dược tu cao đến đâu đi nữa cũng chẳng thể bù đắp được khuyết điểm gây thất vọng do hoàn toàn không có bất kỳ loại linh lực nào khác.
Thanh Tụ trầm mặc quan sát một hồi, cuối cùng quay trở về phòng.
.
Dù không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng gần đây Thanh Tụ đối xử với nàng đặc biệt tốt. Tuế Lăng Lẫm nhân cơ hội đó tìm đến nơi tu luyện của kiếm tu để hái trộm cỏ lưu quang, thuận lợi thu hoạch được không ít mang về làm thí nghiệm, dần dần cũng đạt được chút kết quả.
Gần đây trong môn xuất hiện rất nhiều gương mặt xa lạ, nhà ăn, Tàng Thư Các, thậm chí là Thiên Đàn đều thường xuyên bắt gặp những tu sĩ mặc phục sức các môn phái khác nhau, ngay cả những nhân vật nổi danh của Lục Đại Tông nàng cũng gặp được vài người. Xuân Nhật Hội ngày càng đến gần, vậy mà Dạ Vọng Khanh vẫn chậm chạp chưa về.
Từng trang giấy vàng mỏng manh theo gió lật lên, chỉ còn mấy trang lưa thưa bay phất phơ.
Tuế Lăng Lẫm hỏi Thanh Tụ: “Xuân Nhật Hội chẳng còn bao lâu nữa, khi nào sư tôn mới trở về vậy?”
Thanh Tụ cắn một miếng táo: “Yên tâm, Xuân Nhật Hội dù sư tôn không về thì chúng ta vẫn có thể đi xem được.”
Tay của Tuế Lăng Lẫm run lên, cả cuốn lịch vàng bị kéo rách xuống, giọng cao lên tận tám độ: “Không về á?”
Thanh Tụ giật mình, quả táo lăn lộc cộc rơi xuống đất: “Trước lúc đi sư tôn từng dặn, cuối tháng mà còn chưa về, thì nghĩa là sẽ không về nữa.”
Tuế Lăng Lẫm hỏi tiếp: “Không phải nói Xuân Nhật Hội năm nào ba vị Tôn giả cũng phải tham dự sao, chẳng phải Tông chủ đã chỉ định rõ ràng rằng đây là chuyện liên quan đến danh dự của tông môn, nhất định phải xuất hiện sao?”
Hắn không tham dự, thì ai sẽ đưa trang bị cho nam chính tiểu thuyết đây? Ai sẽ tạo cơ hội làm nhiệm vụ cho nàng đây?
Sao lại không có cái hệ thống nào thúc giục hắn quay về, kiểu uy hϊếp hắn như uy hϊếp nàng ấy?
Thanh Tụ nhặt quả táo lên rồi vứt đi, còn tưởng rằng Tuế Lăng Lẫm đang lo lắng không kiếm được vị trí xem Xuân Nhật Hội thật tốt, bèn trấn an: “Đừng lo, ta có cách.”
Hắn ngập ngừng một lúc, rồi nói: “Ta sẽ đi trộm tranh mỹ nhân.”
Tuế Lăng Lẫm nghi hoặc: “Tranh mỹ nhân?”
Nàng chợt nhớ trong nguyên văn từng đề cập, Tố Hồi Tông có một món bảo vật nhân hoá tên là "Tranh mỹ nhân", là một cuộn tranh, có thể dùng linh lực để hoạ lại dung mạo người tuyệt đẹp vào trong đó. Cuộn tranh này sẽ lưu giữ hình dáng ấy, người khác chỉ cần vận linh lực thúc đẩy “Tranh mỹ nhân”, trong thời gian ngắn có thể biến thành dáng vẻ của người trong tranh. Nghe đồn hiện tại trong “Tranh mỹ nhân” đang lưu giữ dung mạo của Dạ Vọng Khanh.
Tuế Lăng Lẫm trong nháy mắt liền nghĩ, nếu để sư huynh biến thành hình dáng sư tôn, đến lúc ấy dụ dỗ sư huynh lên đài phối hợp với nàng, rồi dùng chút tiểu thủ đoạn hợp pháp, không chừng thật sự có thể hoàn thành nhiệm vụ giành giải nhất của Xuân Nhật Hội.
Tuế Lăng Lẫm hồi hộp hỏi: “Liệu có bị bắt được không vậy?”
Đó dù sao cũng là nơi nghiêm mật nhất để cất giấu bảo vật của tông môn đấy.
“Muội tưởng ta giống muội à?” Thanh Tụ liếc nàng: “Ta làm chuyện xấu trước giờ chưa từng bị phát hiện.”
Tuế Lăng Lẫm: “...”
Huynh còn khá tự hào nữa nhỉ.
Thanh Tụ nói: “Nhưng mà chuyện này thật sự đến lúc đó vẫn cần muội giúp một tay.”
Tuế Lăng Lẫm: “?”
Thanh Tụ thần bí cười một tiếng: “Đến lúc đó muội sẽ biết.”
Tuế Lăng Lẫm: “...”