Chương 1

Gió xuân ấm áp, liễu rũ bay bay.

Trong rừng trúc xanh thẳm, Phong Lâm Uyển thanh nhã tọa lạc ở vị trí trung tâm, là nơi tu tập của các dược tu.

Gió xuyên qua hành lang thổi vào sân viện sáng sủa, Lâm môn chủ chắp tay sau lưng, tuần tra các tu sĩ đang phối chế thảo dược.

Vị môn chủ trẻ tuổi này có tướng mạo thanh tú, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Hắn nhìn thảo dược cắt tỉa thô kệch đầy bàn và những bình sứ nằm ngang dọc, chân mày càng nhíu chặt hơn.

“Việc luyện dược chú trọng tinh tế, tỉ mỉ, hỏa hầu. Các ngươi từng đứa một thật làm mất mặt Tố Hồi tông ta.”

“Hôm nay ai không tinh luyện được Hồi Huyết Đan thì đều không được đi, để sư tôn các ngươi đích thân đến Bạch Lộ lĩnh người! Không có thiên phú tu hành thì sớm xuống núi đi!”

Tố Hồi tông là thiên hạ đệ nhất đại tông, điều kiện nhập tông vốn khắc nghiệt, lại còn có một năm thời gian khảo hạch.

Bầu không khí căng thẳng lan tỏa. Các tu sĩ mồ hôi đầm đìa trên trán. Có người đυ.ng đổ thảo dược, có người làm lật lò luyện nhỏ bằng bàn tay suýt chút bật khóc. Ai nấy đều tự lo thân mình, cầu nguyện hôm nay luyện dược thuận lợi... ngoại trừ góc phía Đông Nam.

“Đồng môn, có thể giúp một tay không.”

Đệ tử dược tu bị gọi quay đầu lại, Tuế Lăng Lẫm cười tươi tắn hỏi: “Có thể đưa cái chậu hoa bên tay huynh cho ta không.”

Nàng mặc một thân trường bào trắng tinh khôi, tướng mạo thanh lệ, cổ tay áo thêu viền hoa nhỏ, trông như một người có lòng từ bi, thiện lương.

Đệ tử dược tu đáp lời, lúc lấy chậu hoa liếc mắt nhìn một cái, bên trong thế mà lại trồng ba cây độc thảo.

Làm Hồi Huyết Đan thì cần độc thảo để làm gì? Dược tu tuy thấy kỳ lạ nhưng cũng không hỏi nhiều. Hắn đưa chậu nhỏ cho Tuế Lăng Lẫm, vô ý nhìn bàn của nàng một cái, tức khắc trợn mắt há mồm.

Hắn trông thấy bên trên bày đầy rẫy những thứ vũ khí gϊếŧ người: Hai con dao nhọn, ba thanh đoản đao, bốn lọ thuốc độc.

Chủ đạo một câu: Muốn sống sót trước tiên phải khiến người khác mất mạng.

“...”

Đồng môn hỏi: “Muội đang tinh luyện cái gì vậy?”

“Đồ tốt đấy.” Tuế Lăng Lẫm lấy một lọ Hồi Huyết Đan đã làm xong đưa cho hắn, rồi nhìn bàn của hắn: “Nếu huynh có nguyên liệu phế thải nào không cần thì cứ cho ta hết nhé.”

Tự nhiên có được một lọ đan dược bảo mạng, vị đồng môn vui mừng khôn xiết. Hắn lén nhìn về phía Lâm môn chủ, rồi nhanh chóng chất đống nguyên liệu lên bàn Tuế Lăng Lẫm.

“Cái này thì không cần đâu.” Tuế Lăng Lẫm trả lại chiếc vỏ sò bói toán: “Trong lò của ta vốn đã có phốt pho đỏ rồi.”

Đồng môn: “?”

Tuế Lăng Lẫm giải thích: “Nó và Kali Hydroxit nồng độ cao cùng đun nóng sẽ sinh ra khí Phosphine cực độc, nhẹ thì gặp lửa phát nổ, nặng thì hít vào sẽ trúng độc.”

Đồng môn: “??”