Chương 8

Tất cả những người đứng dưới sảnh đều run bắn người, thấy đã đạt được hiệu quả, Tạ Nhược Cảnh ra hiệu cho Văn ma ma: “Tiền lương tháng này, mỗi người thêm hai lượng, các ngươi đi làm việc của mình đi.”

Chờ trong phòng chỉ còn lại bốn người chủ tớ, Tạ Nhược Cảnh hỏi Văn ma ma: “Vẻ mặt của bọn họ, ma ma có nhìn rõ không?”

Văn ma ma gật đầu đáp: “Đều nhìn rõ rồi ạ.” Bà lại chần chừ nói: “Nữ lang, liệu có nên điều một nhóm người từ nhà họ Tạ sang không ạ?”

Sắc mặt của Tạ Nhược Cảnh lạnh đi, nghiêm túc nhìn Văn ma ma nói: “Sau này đừng nói những lời như vậy nữa, phủ Thái tử có quy củ của phủ Thái tử, những chuyện không nên làm, chúng ta không thể làm, hơn nữa, sau này ở phủ Thái tử phải gọi ta là Trắc phi.”

Lòng Văn ma ma khẽ thót lại một cái, chỉ đành liên tục vâng dạ.

Tạ Nhược Cảnh thầm thở dài trong lòng, Văn ma ma xót xa cho nàng, không phải nàng không biết điều đó, vì vậy nàng bèn nhỏ giọng nói với Văn ma ma: “Với tài năng của ma ma, việc tổng quản tốt Bão Nguyệt Các này cho ta là điều hiển nhiên rồi.”

Lúc này Văn ma ma mới nở nụ cười, nhìn Tạ Nhược Cảnh đầy âu yếm.

Đan Tố thấy vậy liền sáp lại gần, cười nói: “Trắc phi nói nhiều lời như vậy, e là cũng khát rồi, nô tỳ đã sai phòng bếp hầm trà sữa mà Trắc phi thích uống, có cần dâng lên không ạ?”

Hiện tại thời tiết còn lạnh, Tạ Nhược Cảnh lại là người sợ nóng sợ lạnh. Nghĩ đến trà sữa nóng hổi, trong lòng nàng không khỏi vui vẻ thêm mấy phần, vì vậy bèn gật đầu ra hiệu cho Đan Tố đi lấy.

Nhất thời, không khí cũng có thể nói là vui vẻ hòa thuận.

Thấy Đan Họa ở bên cạnh vẫn còn do dự, Tạ Nhược Cảnh bật cười nói: “Muốn nói gì thì nói đi, giữa ta và ngươi còn chuyện gì không thể nói sao?”

Nội tâm của Đan Họa giằng xé mãi, nhưng vẫn nhắc đến chuyện đó: “Nương nương, người vừa mới vào phủ, Thịnh Trắc phi đã có thai...”

Tạ Nhược Cảnh buồn cười nhìn nàng ấy một cái, hừ một tiếng: “Ta cứ tưởng chuyện gì chứ, Thịnh Trắc phi có thai, người lo lắng nhất trong phủ này đâu phải ta.”

Đúng như lời Tạ Nhược Cảnh nói, lúc này Di Hòa Uyển đang chìm trong bầu không khí lạnh lẽo. Thái tử phi gả cho Thái tử đã hơn sáu năm, nhưng chưa sinh được một mụn con nào. Nếu có người khác sinh con trai trưởng của Thái tử, e rằng đó không phải là chuyện tốt.

“Là kẻ nào không có mắt, cái giấy dán cửa sổ này rách mà cũng không biết vá lại!” Lưu ma ma vuốt vuốt chỗ giấy cửa sổ bị rách, quay đầu khuyên nhủ Thái tử phi: “Nương nương, người đừng bận tâm, người là Thái tử phi, không ai có thể lay chuyển được địa vị của người.”