Chương 7

Ý chưa nói hết trong lời nàng ta, những người khác đều hiểu rõ. Thái tử phi sửng sốt một chút, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ đoan trang hiền dịu, quan tâm: “Lưu ma ma, mau đi mời Thái y đến đây.”

Thịnh Văn Cẩm cũng không từ chối, ung dung tự tại ngồi xuống một bên. Thấy vậy, trong lòng mọi người đều hiểu rõ mấy phần.

Thái tử phi nhìn cái bụng còn bằng phẳng của Thịnh Văn Cẩm, nhất thời cũng không còn tâm trí nói chuyện nữa, chỉ cố gắng giữ tinh thần để hàn huyên vài câu. Hiện giờ phủ Thái tử chỉ có một chính phi, hai Trắc phi và hai Thị thϊếp, mối quan hệ rất đơn giản.

Trong số đó, Thái tử phi và Thịnh Trắc phi vào phủ cùng năm, Tô Nam Dữ vào phủ được vừa tròn ba năm, Diêu Trừng vào phủ hai năm. Nếu tính như vậy thì con cái trong phủ Thái tử cũng không nhiều.

Khoảng nửa canh giờ sau, Thái y vội vàng đến, quả nhiên Thịnh Văn Cẩm đã mang thai, đã hơn ba tháng rồi, xem ra nàng ta cũng đã chuẩn bị từ sớm.

Tạ Nhược Cảnh khẽ cười khẩy trong lòng, chuyện này được khui ra vào ngày thứ hai sau khi nàng vào phủ, đúng lúc như vậy, thật sự coi nàng là quả hồng mềm dễ nhào nặn sao.

Sau khi mọi người chúc mừng Thịnh Văn Cẩm xong thì cũng đều tản đi.

Tạ Nhược Cảnh về đến Bão Nguyệt Các thì vẫn còn sớm, còn đến cả một canh giờ nữa mới đến bữa trưa.

Thay một bộ y phục thoải mái, Tạ Nhược Cảnh lười biếng tựa mình trên ghế quý phi. Xung quanh, một đám nha hoàn quỳ rạp dưới đất, Đan Họa và Đan Tố đứng hầu hai bên, Văn ma ma nâng chén trà dâng cho Tạ Nhược Cảnh.

Tạ Nhược Cảnh nhận lấy chén trà, đôi tay thanh mảnh gạt bọt trà trong chén, không gọi đứng dậy, cũng không nói lời nào, chỉ từ từ thưởng thức trà. Những nha hoàn phía dưới càng không dám thở mạnh, sợ chọc chủ tử không vui.

Vài hơi thở sau, Tạ Nhược Cảnh mới cười nói: “Ôi nhìn kìa, suýt nữa thì quên gọi các ngươi đứng dậy rồi.”

Lúc này, các nha hoàn mới dám đứng lên, có người nhát gan còn run bần bật.

“Nhìn các ngươi kìa, sợ cái gì? Dung ma ma đã nói với các ngươi quy củ của Bão Nguyệt Các ta chưa?” Tạ Nhược Cảnh ngước mắt nhìn lướt qua những người bên dưới. Trong số này, không ít kẻ là tai mắt do người khác cài cắm vào, nàng biết rõ điều đó, nếu họ biết điều một chút thì nàng cũng có thể cho họ một con đường sống. Còn nếu không biết điều, nàng cũng sẽ không để họ được yên.

“Làm việc ở Bão Nguyệt Các của ta thì phải nhớ rõ ràng cho ta rằng ai mới là chủ tử của các ngươi. Nếu có kẻ nào nhớ chủ cũ, chi bằng bây giờ đứng ra, ta sẽ cho các ngươi trở về. Còn nếu muốn dẫm đạp lên Bão Nguyệt Các của ta để thăng tiến, thì hãy coi chừng cái đầu của mình.” Giọng của Tạ Nhược Cảnh không lớn, nhưng lại truyền đến tai mỗi người một cách rõ ràng.