Thịnh Văn Cẩm đứng bên cạnh, thầm khen ngợi, vị Tạ Trắc phi này quả là ăn nói khéo léo.
Trước tiên là nói rõ Ngô Nguyệt Dao còn chưa được gặp Thái tử, còn nàng thì đã được sủng ái bấy lâu, khiến Ngô Nguyệt Dao phải dè chừng. Sau đó lại nói Thái tử không thích màu sắc rực rỡ, đây đâu phải không thích hoa văn, rõ ràng là không thích con người nàng ta.
Vẻ mặt khinh thường của Ngô Nguyệt Dao hơi thu lại, thay vào đó là chút khó chịu, nhưng vẫn hành lễ với nàng, giọng hừm một tiếng: “Tạ Trắc phi đúng là khéo ăn khéo nói, vậy thì ta sẽ không so đo với ngươi nữa.”
Nàng khẽ cười, đưa mắt nhìn Ngô Nguyệt Dao rời đi.
“Thϊếp đa tạ muội muội đã giúp đỡ.” Tô Nam Dữ vô cùng cảm kích, hành lễ với nàng.
Nàng nhìn Uyển Nương đang nép trong lòng Tô Nam Dữ, giọng không khỏi thêm phần lạnh lẽo: “Ngô thị này quả thật ngông cuồng, ngay cả con gái của Điện hạ cũng không để vào mắt.”
Lời này quả không sai, tuy Uyển Nương là con gái, nhưng Mạnh Chương cũng khá cưng chiều. Ngô thị này thật sự vừa ngông cuồng lại vừa ngu ngốc.
Tô Nam Dữ không muốn nói thêm nữa, nàng ta vốn dĩ không được sủng ái trong phủ, tuy không đến mức cuộc sống khó khăn, nhưng cũng chẳng mấy dễ chịu. Thế là nàng ta lại chuyển sang chuyện khác: “Hôm nay thật khéo, gặp tỷ muội Thịnh và Tạ cũng ở đây thưởng hoa.”
Nàng mỉm cười: “Chỉ là thấy trời đẹp, rảnh rỗi nên đi dạo thôi, Tô tỷ có muốn đi cùng không?”
“Thϊếp thì thôi vậy.” Tô Nam Dữ cười, từ chối: “Vốn Uyển Nương thích món bánh từ hoa hòe nên thϊếp mới dẫn con bé đến vườn hái một ít, không ngờ...”
Tô thị không muốn nói nhiều, ý chưa dứt, nàng và Thịnh Văn Cẩm cũng không hỏi thêm, chỉ mỉm cười tiễn nàng ta đi.
“Giờ thì muội đã hiểu vì sao ta lại nhắc đến Diêu thị chưa?” Thịnh Văn Cẩm khẽ vuốt tay áo, hơi nghiêng đầu nói với nàng.
Nàng quay đầu nhìn khung cảnh trong vườn, khẽ cười mà không đáp lời.
Thái tử phi Lý thị coi trọng vị trí chính thất hơn bất cứ điều gì, Thái tử kính trọng nàng ta nhưng không sủng ái. Tô thị lại dồn hết tâm tư vào Uyển Nương, chưa từng tranh sủng. Còn Diêu thị, mỗi tháng vẫn có thể được sủng ái một hai lần, nhưng cũng chẳng mấy đắc ý.
Diêu thị ẩn mình, nhưng liệu Thịnh thị có phải người lương thiện hơn chăng?
“Ta biết chưa chắc bây giờ muội đã tin ta, ta cũng không hề muốn làm tỷ muội thân thiết với muội, chỉ là so với những người khác, ta tin rằng chuyện sảy thai của ta không liên quan đến muội. Có muốn liên thủ với ta hay không, muội hãy suy nghĩ cho kỹ.”