“Thϊếp Tạ thị thỉnh an Thái tử phi nương nương, nương nương vạn an.” Tạ Nhược Cảnh cúi người hành lễ với Thái tử phi.
Thái tử phi mỉm cười giơ tay, khí chất trầm tĩnh, không ai có thể nhìn ra nàng ta xuất thân từ nhà võ tướng: “Tạ muội muội đến vẫn còn sớm, miễn lễ đi.”
Tạ Nhược Cảnh nghe lời, ngồi xuống vị trí đầu tiên bên phải. Thấy nàng cư xử đúng mực như vậy, Lý Dụ Như cũng thầm hài lòng mấy phần, nàng ta lướt mắt nhìn xuống đại đường, cười nói: “Trừ Thịnh muội muội thì đã đủ cả rồi, các vị đã gặp Tạ muội muội chưa?”
Lúc này, hai người phụ nữ trong đại đường mới lần lượt hành lễ với Tạ Nhược Cảnh. Người có vẻ mặt kiều mị hơn tên là Tô Nam Dữ, đã sinh cho Thái tử một nữ nhi, cũng là đứa con duy nhất hiện giờ của phủ Thái tử. Người kia có khí chất dịu dàng, như đóa phù dung trong nước biếc, tên là Diêu Trừng. Cả hai đều là Thị thϊếp, xem ra Trắc phi họ Thịnh vẫn chưa đến.
“Ối, hôm nay thϊếp lại đến muộn rồi, thϊếp xin được tạ tội với Thái tử phi nương nương.” Người đến có làn da cực trắng, thân hình mảnh mai, nhìn có vẻ là người tính tình thẳng thắn, trong trẻo, thế nhưng lời nói lại phô trương đến vậy, thật sự mâu thuẫn.
“Biết muội là kẻ thích lười biếng, bản cung có bao giờ trách muội đâu?” Thái tử phi bưng chén trà bên tay lên uống một ngụm, rồi mới chậm rãi cười mắng.
Cuối cùng Tạ Nhược Cảnh cũng được coi là đã gặp hết các hậu phi của phủ Thái tử.
“Đây là muội muội mới đến sao? Đúng là một khuôn mặt xinh đẹp làm say lòng người.” Thịnh Văn Cẩm đi đến trước mặt Tạ Nhược Cảnh dừng lại, miệng tặc lưỡi khen ngợi.
Biết người đến là ai, Tạ Nhược Cảnh cũng không hề hoảng sợ, chỉ cười tươi đối mặt với Thịnh Văn Cẩm, miệng nhỏ nhẹ cười nói: “Thịnh tỷ tỷ nói đùa rồi, tỷ tỷ mới là quốc sắc thiên hương.”
Thịnh Văn Cẩm không bận tâm, khóe mắt khóe mày đều lộ vẻ đắc ý. Tạ Nhược Cảnh cũng không vội, chỉ ngồi một bên yên lặng quan sát.
Quả nhiên, Tô Nam Dữ ở bên cạnh liền cười ha hả nói: “Trông khi sắc của Thịnh tỷ tỷ không tệ, có chuyện vui gì muốn chia sẻ với mọi người không?”
Lúc này, Thái tử phi mới nhận ra Thịnh Văn Cẩm có chút đắc ý khác thường, khẽ suy nghĩ rồi tâm trạng cũng hơi chùng xuống, trên mặt vẫn giữ vẻ hòa nhã nói: “Muội muội còn không mau báo tin đi, có tin vui gì thế?”
Thịnh Văn Cẩm hờn dỗi liếc Tô Nam Dữ một cái, rồi cười với Thái tử phi, nói: “Cũng không phải chuyện vui gì lớn, chỉ là gần đây thϊếp thường cảm thấy dạ dày khó chịu...”