Bị lời nói này chọc giận, trên mặt Ngô Nguyệt Dao lộ ra vẻ chán ghét, thuận thế hất cằm, chẳng chút khách khí: “Tỷ tỷ muội muội gì chứ? Ta đường đường là đích nữ của Mục Quốc Công, chỉ bằng ngươi cũng xứng tự xưng là tỷ tỷ của ta ư?”
Thấy Tô Nam Dữ lộ vẻ không vui, Ngô Nguyệt Dao càng thêm đắc ý, hất tay Hoa Ảnh, thong thả đi đến trước mặt Tô Nam Dữ, vẻ mặt vô cùng kiêu ngạo: “Hừ, đền cho ta? Ngươi lấy gì mà đền? Chỉ với xuất thân tiểu môn tiểu hộ của ngươi, chẳng qua là xin Thái tử ca ca mà có được thôi.”
Tô Nam Dữ thấy nàng ta không chịu buông tha, cũng lười đôi co, ôm Uyển Nương định rời đi.
Nhưng Ngô Nguyệt Dao không chịu, tiến lên một bước chặn lại: “Tô thị đừng vội, còn chưa nói xong nên đền tấm vải này ra sao nào mà đã vội vã đi rồi sao?”
Nàng vốn rất chán ghét hạng người như Ngô Nguyệt Dao, cũng chẳng giấu mình nữa, từ lùm hoa đi ra: “Vải của Ngô muội muội đây, ta đền có được không?”
Thịnh Văn Cẩm thấy nàng ra tay, cũng thuận thế đứng sang một bên, lặng lẽ quan sát.
“Ngươi?” Ngô Nguyệt Dao nhận ra đây là vị Tạ Trắc phi đã gặp ở viện Thái tử phi hôm nay, nhưng cũng không mấy để tâm, chẳng qua chỉ là một Trắc phi mà thôi, nghe nói còn không có ai chống lưng, sao sánh được với nàng ta? Thế là nàng ta mang theo chút cười, hoặc cười hoặc mỉa: “Chuyện trong viện này, e là còn chưa tới lượt Tạ Trắc phi dạy dỗ ta đâu.”
Ý trong lời nói, mọi người đều hiểu rõ, ngươi cũng chỉ là một Trắc phi nhỏ nhoi, mọi người đều là thϊếp, dựa vào đâu mà dạy dỗ ta?
Tô Nam Dữ cũng lo lắng nàng sẽ đối đầu với Ngô Nguyệt Dao, liền tiến lên cúi người, giọng đầy chân thành: “Đa tạ Tạ muội muội đã trượng nghĩa bênh vực, nhưng đây là chuyện của thϊếp và Ngô thị, tấm lòng tốt của Tạ muội muội, thϊếp xin ghi nhận.”
Những lời này nói ra vô cùng khéo léo, nhưng nếu nàng dễ dàng lùi bước như vậy thì nàng đã không phải là Tạ Nhược Cảnh rồi.
Nàng khẽ mỉm cười, dịu giọng nói với Ngô Nguyệt Dao: “Bộ y phục này của Ngô muội muội trông thật đẹp, nghĩ mà tiếc, chưa kịp gặp Điện hạ đã bị bẩn rồi. Ta mới có được hai tấm vải lụa, chi bằng tặng cho muội muội nhé?”
Vẫn chưa đợi Ngô Nguyệt Dao trả lời, nàng lại tiếp lời: “Tấm vải Tô Châu này tuy đẹp, nhưng Điện hạ lại không thích những hoa văn quá rực rỡ. Nói ra thì Uyển Nương cũng đã giúp muội muội rồi đấy, nếu không, muội muội mà mặc bộ này đi gặp Điện hạ, e rằng sẽ khiến người không vui.”