Chương 57

“Nhìn muội này, thân thể không khỏe thì cứ sai người đến nói với ta một tiếng là được.” Thái tử phi cười tươi nhìn Thịnh Văn Cẩm, giọng đầy quan tâm.

Thịnh Văn Cẩm yếu ớt nhếch miệng, lời lẽ chẳng mấy tôn kính: “Thϊếp mà không đến, e rằng còn chẳng thấy được muội muội non tơ kiều diễm đến vậy.”

Lúc này Lý Dụ Như mới như vừa nhớ ra, đoan trang cười: “Nhìn ta này, đây là biểu muội Nguyệt Dao. Vốn dĩ muội ấy vào phủ cũng nên tổ chức một bữa tiệc nhỏ, nhưng Thái tử lại bận rộn, lâu rồi không về phủ, cuối tháng này lại là ngày sinh của Điện hạ nên đành đón vào trước.”

Nói rồi, nàng ta hơi nghiêng người về phía Ngô Nguyệt Dao: “Biểu muội Nguyệt Dao, muội nên ra mắt hai vị tỷ tỷ đi, sau này các muội phải hòa thuận với nhau, xem ra phủ Thái tử này càng ngày càng náo nhiệt rồi đấy.”

Ngô Nguyệt Dao nghe vậy thì lập tức đứng dậy, hành lễ với Thịnh Văn Cẩm và Tạ Nhược Cảnh. Còn về Tô thị và Diêu thị, dĩ nhiên nàng ta không để vào mắt, chỉ với thân phận biểu muội Thái tử, chẳng ai có thể làm gì nàng ta.

Ngô Nguyệt Dao không chịu hành lễ với Tô, Diêu, nhưng họ lại không thể giả vờ không biết, cả hai đều đứng dậy hành lễ với Ngô thị, Diêu thị còn cười nói: “Biểu muội Nguyệt Dao còn trẻ, nhìn đã thấy tràn đầy sức sống hơn ta nhiều.”

Dĩ nhiên Tô thị cũng phụ họa, nhưng cũng chẳng mấy nhiệt tình, chỉ đơn thuần không để người khác bắt bẻ.

“Ha.” Thịnh Văn Cẩm như không quen với cảnh giả tạo này, lạnh lùng châm biếm: “Đã vào phủ rồi thì cứ theo quy củ trong phủ mà làm, thϊếp và biểu muội, hoàn toàn khác nhau.”

Lý Dụ Như thầm quan sát sắc mặt của mọi người, rồi dịu dàng hòa giải: “Thôi được rồi, sau này mọi người đều là tỷ muội trong nhà, dĩ nhiên phải thân thiết với nhau.”

Nói rồi, nàng ta lại nhắc đến chuyện khác: “Điện hạ đã sai người về nói, ngày Thiên thu này sẽ không tổ chức lớn, chỉ cần người trong phủ tụ họp lại là được, các muội cũng nên chuẩn bị đi.”

Chuẩn bị gì? Chẳng qua là quà mừng cho Thái tử và những thủ đoạn tranh sủng mà thôi.

Sau khi nói xong những chuyện hôm nay, Lý Dụ Như phất tay cho mọi người lui về.

Nàng còn chưa kịp bước lên kiệu, đã nghe thấy tiếng nữ nhân từ bên cạnh vọng đến: “Muội muội xin dừng bước.”

Chính là Thịnh Văn Cẩm được Hồng Anh dìu đến, nàng nhướng mày, Thịnh thị vốn chẳng ưa nàng, nay lại hiếm hoi bắt chuyện.

“Ngày xưa tỷ có nhiều chỗ đắc tội với muội, mong muội muội đừng để bụng.” Thịnh Văn Cẩm đi thẳng vào vấn đề, hạ giọng nói.