Chương 56

“Nếu Yên Nương đã cho ngươi đến, vậy ta sẽ coi ngươi là người nhà, muội ấy có dặn ngươi chuyển lời gì cho ta không?” Nàng mỉm cười, dịu giọng hỏi Liễu Phất Phong.

Liễu Phất Phong nhìn Đan Tố, Đan Họa và Văn ma ma đang đứng hầu bên cạnh, có chút do dự.

“Không sao, họ đều là người nhà, không có gì không thể biết.” Nàng khẽ gật đầu với nàng ta.

“Tạ tướng quân nói, người ấy gặp một người ở biên ải, có lẽ có thể giúp ích cho người. Nếu người còn khả năng, xin hãy chiếu cố một hai.” Liễu Phất Phong liếc nhìn bàn sách bên cạnh, khẽ nói: “Có thể cho dân nữ mượn bút mực được không?”

Nàng đồng ý.

Liễu Phất Phong nhanh chóng chép ra mấy tờ giấy Tuyên Thành, mực còn chưa khô đã đưa đến trước mặt nàng.

Nàng chấn động, trong lòng đã có toan tính: “Người này tài hoa xuất chúng, có vẻ không phải là võ tướng, sao lại lưu lạc ở biên ải?”

“Bẩm nương nương.” Liễu Phất Phong đáp: “Người này trong lòng có chí lớn, nghe nói vì tên của phụ thân có chút kiêng kỵ nên mới không được làm quan.”

Nàng nhíu mày, Liễu Phất Phong liền kề tai nàng nói mấy câu. Nghe xong, nàng khẽ mở to mắt, có chút không tin nổi. Một lúc lâu sau, cuối cùng nàng gật đầu nói: “Chuyện này ta đã biết.”

Ngừng lại, nàng có chút khó xử mà nhìn Liễu Phất Phong, đã không phải là một nữ y thuần túy, nàng chẳng biết nên sắp xếp nàng ta vào vị trí nào.

Thấy nàng như vậy, Liễu Phất Phong nở nụ cười tươi tắn: “Nương nương không cần phiền lòng, cứ coi dân nữ như một nữ y bình thường là được. Dân nữ đã không còn dính líu gì đến vương thất Phù Nam, đời này chỉ muốn hành nghề y cứu người. Lần này cũng là để đền đáp ơn nghĩa của Tạ tướng quân nên mới đến bên cạnh nương nương.”

Tuy Liễu Phất Phong có dung mạo xinh đẹp, nhưng nụ cười này lại để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ, vô cùng đáng yêu, nàng ta tiếp lời: “Y thuật của dân nữ ở Phù Nam nếu chỉ dám xưng thứ hai, e là không ai dám xưng thứ nhất.”

Lời này vừa thốt ra, mọi người đều bật cười.

...

Thái tử không ở trong phủ, Thái tử phi cũng lười gặp các thϊếp thất, thỉnh an vào mùng một và mười lăm hàng tháng cũng đổi thành chỉ cần đến vào ngày rằm là được.

Đúng vào ngày rằm, khi nàng đến lại bắt gặp một gương mặt mới, chính là Ngô thị Nguyệt Dao.

Sau khi thỉnh an Thái tử phi, nàng ngồi ngay ngắn vào ghế, tiện tay cầm chén trà gạt lớp bọt.

Một lát sau mới thấy Thịnh Văn Cẩm lững thững đến, nàng ta vẫn có vẻ mặt tái nhợt, ngay cả đi lại cũng phải có Hồng Anh dìu.