Dưa lưới này là đồ cống từ Tây Vực, Mạnh Chương biết nàng thích ăn thứ này nên đã mang tất cả đến Bão Nguyệt Các, những nơi khác không có một quả nào.
Lúc này, nữ y mới tìm được kẽ hở, nhân cơ hội hành lễ với nàng: “Dân nữ Liễu Phất Phong xin ra mắt Trắc phi nương nương.”
Liễu ư? Lúc này nàng mới nghiêm túc đánh giá Liễu Phất Phong. Vừa lúc Đan Họa bưng dưa lên, chiếc đĩa lưu ly đựng những miếng dưa xanh biếc như ngọc, vô cùng đẹp mắt.
Nàng dùng que bạc chậm rãi xiên một miếng dưa đưa cho Liễu Phất Phong: “Nếm thử xem? Dù không phải mùa hè, nhưng dưa này ăn cũng khá ngọt và ngon.”
Liễu Phất Phong đưa tay nhận lấy, chợt nghe nàng lạnh lùng nói: “Ta thấy cô nương có nét mặt sâu sắc hơn, không biết là người nơi nào?”
Tay cầm miếng dưa của Liễu Phất Phong cứng lại, nàng ta cúi đầu nhỏ giọng đáp: “Dân nữ từ phía Nam đến, quê hương là một thị trấn nhỏ, chắc nương nương chưa từng nghe qua.”
Sắc mặt nàng lạnh xuống, Văn ma ma thấy vậy vội vàng cho người hầu lui ra, lúc này nàng mới lạnh giọng: “Sao vẫn không chịu nói thật?”
Liễu Phất Phong cắn môi, “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Dân nữ không biết mình sai ở đâu, xin nương nương chỉ rõ.”
Nàng cũng không vòng vo, lấy tay xoa trán, thong thả nói: “Họ Liễu tuy không hiếm, nhưng cũng chính là họ của vương thất Phù Nam. Hơn nữa, ngươi giỏi dùng binh khí, nhưng lại cố tình giấu giếm, vì sao vậy? Còn muốn ta nói rõ hơn không? Vương nữ Phù Nam?”
Thân hình Liễu Phất Phong cứng đờ, biết thân phận đã bị bại lộ, chỉ còn biết thành khẩn nói với nàng: “Xin nương nương yên tâm, dân nữ đã sớm không còn quan hệ gì với vương thất Phù Nam, cũng nhờ ơn Tạ tướng quân ra tay cứu giúp nên mới có thể đến trước mặt nương nương.”
Một tiếng “Tạ tướng quân” đã lập tức chạm đến nỗi lòng lo lắng cho muội muội của nàng, nàng hừ lạnh một tiếng: “Cứu giúp ư? Muội muội ta giờ đang thân hãm hiểm nguy, tung tích bất định, chính là do người Phù Nam các ngươi gây nên, giờ ngươi còn mặt mũi nói là muội ấy đã cứu ngươi!”
“Nương nương hãy yên tâm, Tạ tướng quân không có nguy hiểm đến tính mạng!” Liễu Phất Phong thành khẩn nói, rồi lấy từ thắt lưng ra một khối ngọc bội đưa cho Tạ Nhược Cảnh: “Tạ tướng quân từng nói, nếu nương nương không tin dân nữ thì có thể đưa khối ngọc bội này cho nương nương.”
Đan Tố cầm lấy ngọc bội từ tay Liễu Phất Phong, đặt vào tay nàng. Khối ngọc này chẳng khác gì những khối ngọc khác, nhưng dải dây tua trên đó lại do chính tay nàng thắt.