“Thôi được rồi, mọi người về đi.” Mạnh Chương phất tay áo, rồi đi đến trước giường Thịnh Văn Cẩm an ủi: “Dưỡng thân thể cho thật tốt, con cái rồi sẽ có lại.”
“Thật sao? Điện hạ không trách thϊếp chứ?” Thịnh Văn Cẩm cười mà lệ rơi.
“Ta đã trách nàng bao giờ đâu?” Mạnh Chương thở dài trong lòng, an ủi nàng ta: “Nàng vốn tâm tư tinh tế, nay quả thật nên bớt nghĩ ngợi đi.”
Thịnh Văn Cẩm òa lên khóc trong lòng Mạnh Chương, lúc này mới hiếm hoi mà trở nên yên lặng.
Và sau khi mọi người rời đi, mỗi người đều mang trong mình một tâm tư riêng.
“Chủ nhân cứ yên tâm, không chút nghi ngờ nào về người cả.” Tỳ nữ áo xanh cung kính đưa chén trà đến đôi tay ngọc ngà.
...
Sau khi Thịnh thị sảy thai, cả tháng năm đó, Thái tử không hề đặt chân vào hậu viện. Chiến sự tiền tuyến đang gay gắt, nghe đâu ngay cả Thái tử và Vĩnh Gia Đế đều tiều tụy đi nhiều, thậm chí cả nửa tháng trời Thái tử cũng không về phủ.
Tuy nhiên, có một chuyện đáng nhắc đến là trưởng tử của Vương thị tộc, Vương Giới vốn thanh cao như đóa hoa trên đỉnh núi, chẳng dính chút bụi trần nay lại đột ngột hết lòng tiến cử Thế tử Đồng Ngọc Kinh của phủ Khang Định Bá nhậm chức Tả tướng quân, dẫn binh viện trợ chiến trường phía Nam.
Còn tại phủ Thái tử, cuối cùng nữ y mà Tạ Nhược Yên đã sắp xếp cho Tạ Nhược Cảnh cũng vào phủ.
“Ma ma, người cứ sai người đến Thái tử phi bẩm báo là được.” Nàng lười biếng tựa trên ghế quý phi, đôi mắt đẹp với đuôi mắt chếch lên.
“Có cần nô tỳ đích thân đi một chuyến không?” Văn ma ma tùy ý sai một nha hoàn, Đan Họa cẩn thận hỏi, sợ rằng tùy tiện sai người sẽ khiến Thái tử phi hiểu lầm là không tôn trọng nàng ta.
“Ha.” Nàng khẽ cười, đôi mắt đẹp long lanh càng toát lên vẻ duyên dáng, dường như nàng đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Đan Họa, bóc trần: “Ngươi nghĩ rằng, nếu là ngươi đi thì Thái tử phi nương nương sẽ thâm tình tỷ muội với chúng ta ư?”
Từ sau chuyện lần trước, Bão Nguyệt Các và Di Hòa Uyển đã trở mặt nhau, hơn nữa, cùng là nữ nhân của Thái tử Mạnh Chương, chỉ cần nàng muốn được sủng ái, ắt sẽ lọt vào mắt Lý Dụ Như. Nếu cứ an phận không tranh giành mà ở yên trong hậu viện thì nàng vào Phủ Thái tử để làm gì?
“Thôi được rồi, ngươi đi cắt một quả dưa lưới đến đây.” Nàng cười ra lệnh.
Dù sao chuyện này cũng đã công khai, Thái tử đã chấp thuận, Thái tử phi lại có lý do gì mà ngăn cản đây? Cho dù nàng ta muốn cản thì liệu có cản nổi không?