Chương 51

Đan Tố nói đoạn, hai mắt rưng rưng, dập mạnh đầu trước Mạnh Chương, khẩn thiết cầu xin: “Kính mong Điện hạ tin tưởng nương nương nhà nô tỳ, những gì nô tỳ nói, câu nào cũng là thật.”

“Thế nào?” Tạ Nhược Cảnh nở nụ cười chế giễu, ung dung đối diện Lý Dụ Như: “Nếu Thái tử phi nương nương không tin, có thể sai người đến phủ Công chúa Phụng Dương và Dịch quán, hỏi một câu là rõ ngay.”

Lý Dụ Như thấy mất mặt, thầm hận Tạ Nhược Cảnh là kẻ khó đối phó, nhưng lại không muốn xấu mặt trước Mạnh Chương, đành cố giữ vẻ bề trên của chính thất: “Tạ Trắc phi nói gì thế, mọi chuyện trong hậu viện đều thuộc quyền quản lý của bổn cung. Nếu ai cũng chỉ mới hỏi vài câu đã làm nên chuyện lớn như vậy giống như muội thì còn ra thể thống gì nữa?”

Nàng ta cũng chỉ làm theo lề lối, chẳng lẽ đường đường một Thái tử phi lại sợ một trắc thất ư?

“Nghe ý của nương nương là muốn gán cho thϊếp cái tội danh bất tuân quy củ này ư?” Tạ Nhược Cảnh tức quá hóa cười, xoay người quỳ xuống trước Mạnh Chương: “Thϊếp khẩn cầu Điện hạ cho điều tra kỹ lưỡng Bão Nguyệt Các!”

Nói rồi, nàng cúi đầu chạm đất, không đứng dậy.

Mặt Mạnh Chương tối sầm như có thể nhỏ ra nước, nén cơn giận, lườm Lý Dụ Như đầy cảnh cáo, trầm giọng nói: “Đủ rồi, phải trái đúng sai, ta tự có phán xét.”

Sau đó, hắn đứng dậy, hai tay đỡ lấy cánh tay Tạ Nhược Cảnh, nhẹ nhàng nâng nàng lên, cúi đầu nhìn nàng: “Nàng đã phải chịu ấm ức rồi.”

Nghe vậy, Tạ Nhược Cảnh như đứa trẻ tủi thân tìm thấy điểm tựa, lệ nóng doanh tròng, nắm chặt tay áo Mạnh Chương: “Thϊếp luôn luôn nghiêm cấm người hầu, không dám bước sai một li, người trong viện thϊếp lại chưa từng bước chân ra khỏi phủ, e là muốn tìm hạ thảo cũng chẳng có cách nào.”

Mạnh Chương dịu dàng an ủi: “Nàng đừng khóc, đương nhiên ta tin nàng rồi.”

Nói rồi, hắn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lướt qua má nàng, lau đi những giọt nước mắt trong suốt.

“Trương Đức Bảo.” Hắn khẽ gọi: “Ngươi dẫn Hạ Thái y đi từng viện mà tra xét, xem rốt cuộc thứ Hạ thảo này từ đâu mà có.”

Đông trùng hạ thảo, trên là cỏ, dưới là trùng, trùng thì nóng, cỏ thì hàn, cả hai dùng chung có thể dưỡng âm nhuận phổi. Cả hai cùng tồn tại, dù Hạ thảo đã dùng hết thì chắc chắn xác Đông trùng vẫn còn, dù có thiêu thành tro mà chôn đi, cũng có thể tìm ra.

Huống hồ, Thịnh Văn Cẩm đã ăn thứ này vào bụng, ắt hẳn có kẻ bỏ vào đồ ăn của nàng ta.

“Phải rồi.” Tạ Nhược Cảnh như chợt nhớ ra, ánh mắt chợt hướng về phía Thịnh Văn Cẩm: “Chẳng phải Thịnh Trắc phi nói rằng đã ăn yến sào ở viện Thái tử phi, trở về mới thấy không khỏe sao?”