Chỉ thấy nàng ta không buông tha: “Tạ Trắc phi nói Đan Tố ra ngoài để dò la tin tức, vậy nàng ta đi đâu, hỏi thăm ai?
Tâm trạng đang an yên lại trào dâng, bồn chồn khôn tả, nàng quay mình, thốt lời điềm tĩnh: “Nếu Thịnh Trắc phi vẫn còn ngờ vực, có thể cho gọi gác cổng đến mà tra xét xem gần đây người trong viện của thϊếp có ra vào chăng?”
Nàng chẳng để tâm đến những ánh mắt dị nghị, lời lẽ càng thêm nghiêm nghị: “Thϊếp biết Thịnh Trắc phi không ưa gì thϊếp, nhưng nỗi đau mất con, liệu tỷ muốn tìm ra hung thủ thật sự, hay nhân cơ hội này mà đổ hết tội lỗi lên đầu thϊếp, đúng sai thế nào, Thịnh Trắc phi tự biết rõ.”
Lời hay chẳng thể lay động kẻ cố chấp, nếu nàng đã nhã nhặn đến vậy mà nàng ta vẫn cố tình bám riết, cắn chặt không buông, thì nàng cũng chẳng để mặc kẻ khác vu oan!
Thịnh Văn Cẩm cứng người, cắn nhẹ môi, rồi chẳng chút do dự ngước nhìn Mạnh Chương, dứt khoát nói: “Thϊếp tin Điện hạ, mọi sự xin Điện hạ định đoạt.”
Mạnh Chương ngẩng lên, thấy Tạ Nhược Cảnh vẫn điềm nhiên, trong lòng đã có toan tính. Đúng lúc định mở lời, chợt nghe Lý Dụ Như dịu dàng cất tiếng: “Vừa nãy gác cổng có báo lại, nha hoàn Đan Tố đã trở về, thϊếp đã tự ý đưa nàng ta đến đây, Điện hạ có muốn đích thân hỏi chuyện chăng?”
Nàng ta nói rồi hất nhẹ cằm, Lưu ma ma nhanh tay giữ chặt Đan Tố rồi áp giải vào.
Tạ Nhược Cảnh khẽ cười lạnh, tiến lên một bước, lạnh lùng hỏi: “Dám hỏi Thái tử phi đây là có ý gì? Nha hoàn của thϊếp chưa định tội, sao lại áp giải như phạm nhân vậy?”
Dường như không ngờ vị Tạ Trắc phi vốn chẳng tranh giành lại dám đối diện với Thái tử phi, Thịnh Văn Cẩm cùng mọi người đều kinh ngạc.
“Hỗn xược! Tạ Trắc phi, sao người có thể bất kính với Thái tử phi như thế!” Lý Dụ Như chưa kịp nói, Lưu ma ma đã vội vàng lên tiếng trách mắng.
“Ồ?” Tạ Nhược Cảnh nhoẻn cười, thong thả bước tới trước mặt Lưu ma ma, bỗng sắc mặt lạnh băng, nheo mắt sắc lẹm: “Ta thế nào, chưa tới lượt ngươi lên tiếng!”
Dứt lời, nàng hất tay áo, rồi ngồi xuống ghế, liếc nhìn Lý Dụ Như đầy mỉa mai, giọng băng giá: “Thái tử phi nương nương đã muốn nghe, vậy Đan Tố, ngươi hãy nói cho nương nương biết, ngươi đã đi đâu, gặp ai, và nói những gì.”
Lý Dụ Như bị hai tiếng “Thái tử phi nương nương” đầy châm chọc của Tạ Nhược Cảnh chọc tức, nhưng để giữ thể diện chính thất, nàng ta vẫn không dám phát tác, đành ra hiệu cho Lưu ma ma.
Lưu ma ma hiểu ý buông Đan Tố ra, Đan Tố cung kính quỳ trước Mạnh Chương, lời lẽ khẩn thiết: “Thưa Điện hạ, hôm nay nương nương nhà nô tỳ nghe tin về nhị nương tử trong nhà, lòng vô cùng buồn bã, lại hay tin bên Thịnh Trắc phi có chuyện, nương nương không dám làm phiền người nên đã sai nô tỳ đến Dịch quán để hỏi thăm. Ngoài ra, người còn sai nô tỳ gửi thư tới phủ Công chúa Phụng Dương, nhờ quận chúa Quỳnh Lạc ra tay giúp đỡ. Sau đó nô tỳ liền trở về, vừa đến cửa thì bị Lưu ma ma áp giải.”