Nói rồi, không đợi mọi người kịp phản ứng, nàng đứng dậy, hành lễ một cách trang nhã: “Thái tử phi xin thứ lỗi, thϊếp xin cáo lui trước.”
Lý Dụ Như gật đầu đồng ý.
Vừa về đến Bão Nguyệt Các, Tạ Nhược Cảnh đã cảm thấy tâm thần bất an, nàng lạnh giọng hỏi Đan Họa: “Nữ đại phu mà Yên nương tìm đã vào kinh chưa?”
Nữ đại phu kia từ phương Nam tới, hẳn là nắm rõ tình hình ở đó.
Đan Họa chưa kịp trả lời thì đã nghe thấy tiếng hỏi thăm ở ngoài cửa, là Mạnh Chương đã trở về.
Lâu ngày không gặp Mạnh Chương, Tạ Nhược Cảnh còn chưa kịp chuyện trò, đã vội vàng hỏi hắn: “Điện hạ có biết Yên nương...”
Mạnh Chương biết nàng muốn hỏi gì, nghĩ đến điều sắp phải nói, hắn cũng thấy khó mở lời.
Tạ Nhược Cảnh thấy thái độ của hắn như vậy, liền hiểu ra vài phần, nàng cẩn thận hỏi: “Yên nương có chuyện gì sao?”
Mạnh Chương vươn tay đỡ nàng, chậm rãi nói: “Nàng đừng vội, quả thật Yên nương có chút rắc rối.”
Tạ Nhược Cảnh nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, nàng nắm chặt cánh tay Mạnh Chương: “Mong Điện hạ mau chóng nói cho thϊếp biết.” Trong lời nói đầy vẻ lo lắng và sốt ruột.
“Muội ấy đã mất tích trên chiến trường vào mấy ngày trước.”
Giọng nói của Mạnh Chương chợt vang lên bên tai Tạ Nhược Cảnh, người nàng mềm nhũn ngã xuống đất, được Mạnh Chương đỡ lấy vào lòng, đặt lên ghế quý phi: “Nàng đừng vội, ta đã phái Tĩnh Ninh tiểu hầu gia đến chi viện rồi.”
Chưa kịp để Tạ Nhược Cảnh trấn tĩnh lại, lại nghe thấy Trương Đức Bảo hớt hải đến báo: “Khởi bẩm Điện hạ, bên Thịnh Trắc phi bị chảy máu rồi!”
Mạnh Chương nhất thời do dự, ôm Tạ Nhược Cảnh, tay siết chặt hơn, quát với Trương Đức Bảo: “Thái y đã đến chưa? Đợi có tin tức rồi hãy đến báo với ta.”
Thấy Mạnh Chương không có ý đi, Trương Đức Bảo nghĩ đến tiếng khóc trời than đất trong Thúy Hoa Đình, lại nhìn Tạ Nhược Cảnh đang đau buồn rơi lệ trong lòng Mạnh Chương, hắn ta cắn răng đáp: “Dạ... Thái y đã đến rồi, nói rằng... Nói rằng nhìn có vẻ không ổn, nên mới để nô tài đến mời người qua ạ.”
Sắc mặt Mạnh Chương lập tức âm trầm như nước, trầm giọng: “Thái tử phi đã đến chưa?”
“Có lẽ đang trên đường đi rồi ạ.” Trương Đức Bảo thầm kêu khổ trong lòng. Thái tử không muốn đi, hắn ta cũng không thể ép người đi. Nhưng dù sao Thịnh Trắc phi cũng là khó sinh, hắn ta liền ngước mắt nhìn Tạ Nhược Cảnh, cầu xin.
Tạ Nhược Cảnh khó khăn nhếch mép, nở một nụ cười không mấy đẹp đẽ, nhẹ giọng khuyên: “Dù sao bên phía Thịnh tỷ tỷ cũng là giọt máu của chàng, Điện hạ cứ đi xem đi.”