Thịnh Văn Cẩm cong môi, miệng đáp: “Vậy thì muội xin không khách sáo.”
Lý Dụ Như khẽ gật đầu, ánh mắt lướt qua mấy người phía dưới. Khi đến Tạ Nhược Cảnh, nàng ta dừng lại một chút, rồi chậm rãi nói: “Tuy nay phía nam có chiến sự, nhưng muội muội cũng đừng lo lắng. Những tướng sĩ ở biên cương đã quen với việc chiến đấu, nhị nương tử nhà muội lại là người võ nghệ cao cường, có lẽ sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Tạ Nhược Cảnh rũ mắt, nhẹ giọng đáp lại: “Cảm ơn Thái tử phi đã quan tâm.”
Tâm trạng của Tạ Nhược Cảnh không tốt, không muốn nói nhiều, nhưng lại có người không để nàng được yên. Bên cạnh, một giọng nói nữ tử bỗ bã cất lên: “Tạ nhị nương tử quả là nữ nhi chẳng kém đấng mày râu, có lẽ mọi việc đã nằm trong vòng kiểm soát rồi chăng.”
Lời nói thì hay, nhưng đi cùng ngữ điệu của nàng ta, nghe vào thật chẳng lọt tai.
Ngay cả Tô Nam Dữ ngày thường không mấy khi xen vào chuyện này cũng lên tiếng an ủi: “Nhị nương tử đã quen với việc chém gϊếŧ, lại là người dũng cảm mà cẩn trọng, nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu.”
Lời vừa dứt, Thịnh Văn Cẩm đã che miệng cười nhẹ, giọng nói sắc sảo: “Nếu đã anh dũng như vậy, cớ gì phương Nam vẫn đánh nhiều ngày như thế, e là chẳng qua chỉ là mua danh hão mà thôi?”
Sắc mặt Tạ Nhược Cảnh chợt trầm xuống, lạnh lùng nhìn Thịnh Văn Cẩm, cảnh cáo: “Thịnh Trắc phi nói năng nên cẩn trọng thì hơn!”
“Sao nào? Chẳng lẽ thϊếp nói sai?” Thịnh Văn Cẩm nũng nịu trêu tức: “Một tay sao địch nổi bốn tay, nhị nương tử chỉ là một nữ nhi, nếu bị bắt, e rằng...”
Sự giận dữ bùng lên trong lòng Tạ Nhược Cảnh, nàng liền cười lạnh một tiếng: “Thịnh Trắc phi nói vậy, chẳng lẽ đang mong tướng sĩ biên cương thua trận? Mong Đại Tấn bại trận?”
Ánh mắt Thịnh Văn Cẩm cũng đột ngột trở nên sắc lạnh, đâm thẳng vào Tạ Nhược Cảnh: “Tạ Trắc phi đúng là một cái mũ lớn để áp người.”
Thấy không khí giữa hai người ngày càng trở nên căng thẳng, lúc này Lý Dụ Như mới từ tốn lên tiếng đóng vai người hòa giải: “Được rồi, ồn ào thế này còn ra thể thống gì nữa?”
Nàng ta lại đưa ánh mắt cảnh cáo tới Thịnh Văn Cẩm: “Chuyện chiến trường vốn dĩ hiểm nguy khôn lường, Tạ Trắc phi lo lắng cho muội muội nên trong lòng khó tránh khỏi ưu phiền. Chúng ta ở nơi an ổn này, càng nên dành sự ủng hộ và cầu nguyện lớn nhất cho tướng sĩ tiền tuyến, chứ không phải tùy tiện suy đoán.”
Thịnh Văn Cẩm khinh thường hừ một tiếng, không nói gì nữa. Tạ Nhược Cảnh lại ngước mắt lên, nở nụ cười nhạt nhẽo với nàng ta, giọng nói mang theo sự cứng rắn không cho phép từ chối: “Năng lực của muội muội thϊếp, thϊếp tự tin. Những suy nghĩ bẩn thỉu của người khác, với thϊếp mà nói, chẳng qua chỉ là gió thu lướt qua tai, không đáng bận tâm.”