Chương 40

“Thị thϊếp? Con đường đường là đích nữ của Mục Quốc Công mà lại làm thϊếp cho Thái tử, chẳng phải là quá tủi thân cho con rồi sao?” Vĩnh Gia Đế nhíu mày, vẻ mặt như đang phân vân.

Ngô Nguyệt Dao sợ Vĩnh Gia Đế từ chối mình, vội vàng bày tỏ tâm ý: “Có thể ở bên cạnh Thái tử Điện hạ là mong cầu cả đời của thần nữ, dù chỉ là một thị thϊếp thì thần nữ cũng vô cùng mong muốn.”

Vĩnh Gia Đế liếc mắt một cái, rồi dừng lại trên người Mục Quốc Công: “Mục Quốc Công, khanh nghĩ sao về chuyện này?”

Mục Quốc Công thầm thở dài trong lòng. Làm thϊếp cuối cùng cũng là chịu uất ức, nhưng tình cảm của nữ nhi dành cho Thái tử, sao người làm cha như ông lại không biết. Nếu từ chối cơ hội này, e rằng nữ nhi sẽ hận ông. Vì vậy, ông chỉ đành chắp tay đáp lại: “Nữ nhi lớn không nghe lời mẹ, huống hồ là làm thϊếp cho Thái tử Điện hạ, cũng không tính là làm nhục.”

Lời của Mục Quốc Công cũng không sai, dù Ngô Nguyệt Dao vào phủ chỉ là một thị thϊếp, nhưng đợi sau khi Thái tử Điện hạ lên ngôi, dựa vào thân phận biểu muội của Thái tử, được phong một vị phi cũng không có gì đáng nói. Dù sao thì thϊếp của Thái tử và thϊếp của người khác không hề giống nhau.

“Tốt lắm!” Vĩnh Gia Đế cười nói: “Vậy hôm nay Trẫm sẽ làm chủ, chấp thuận cuộc hôn nhân này.”

“Thần nữ tạ ơn Thánh thượng long ân.” Ngô Nguyệt Dao nhất thời vui đến phát khóc, giọng nói run run.

“Thái tử?” Vĩnh Gia Đế nhìn Mạnh Chương đầy ẩn ý.

Mạnh Chương không để lộ cảm xúc, liếc nhìn Tạ Nhược Cảnh một cái, thấy nàng vẫn giữ vẻ mặt như thường, hắn rũ mắt, đáp lại Vĩnh Gia Đế: “Nhi thần tuân lệnh.”

Một cuộc hôn nhân cứ thế được định đoạt, người ngoài nghĩ gì tạm thời không bàn tới, nhưng những người trong phủ Thái tử lại đều có những suy tính riêng.

Diêu Trừng từ lúc ra ngoài vẫn như một người vô hình, lúc này cũng im lặng, không thể đoán được suy nghĩ.

Thái tử phi thì rõ ràng là không vui, cũng phải thôi, một Tạ Nhược Cảnh vừa mới đến chưa bao lâu mà nay lại thêm một Ngô Nguyệt Dao, mà xét về thân phận lại là biểu muội của Thái tử. Thật sự là nhẹ không được mà nặng cũng không xong.

Chỉ có Tạ Nhược Cảnh là trong lòng vẫn an tĩnh, dù sao thì nàng cũng chỉ là một Trắc phi, chỉ cần Thái tử vẫn sủng ái nàng, ai vào phủ nàng cũng không bận tâm.

Bên này những người ở phủ Công chúa Phụng Dương mỗi người một suy nghĩ, phủ Thái tử bên kia cũng đã loạn thành một nồi cháo.

Trong Thúy Hoa Đình, Thịnh Văn Cẩm lạnh lùng ném mạnh chén trà trong tay xuống đất, đồ sứ vỡ tan thành vô số mảnh, các tỳ nữ bên cạnh đều cúi đầu không dám tránh.