Chương 4

Lý Dụ Như hiểu điều mà Lưu ma ma chưa nói hết, Tạ thị vào phủ, biết bao nhiêu con mắt đang dòm ngó, đều nhăm nhe muốn cài cắm tai mắt của mình vào, đương nhiên Lý Dụ Như cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này, nhưng miệng vẫn một mực tỏ vẻ nghĩ cho người khác: “Tạ thị xuất thân cao quý, lại mang danh trung liệt, tuyệt đối không thể để người ta cảm thấy mình bạc đãi nàng. Theo quy củ, nàng có thể tự mình mang theo một ma ma và hai thị nữ, còn lại bà hãy chọn lấy mấy người rồi đưa sang đó đi.”

Ý của Lý Dụ Như, đương nhiên Lưu ma ma hiểu rõ.

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến tiếng thị nữ bẩm báo, là Thái tử đã đến.

Lý Dụ Như mừng thầm trong lòng, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ đoan trang, đại lượng, hờn dỗi nhìn người vừa đến: “Sao Điện hạ lại đến đây? Hôm nay Tạ nương tử vào phủ, đáng lẽ Điện hạ phải sớm đến thăm nàng ấy mới phải.” Vừa nói, nàng ta liền tiến lên gỡ áo choàng trên người nam nhân.

Người đến chính là Thái tử Mạnh Chương. Mạnh Chương xua tay, bưng chén trà trên bàn lên uống một hơi: “Đến thăm nàng trước đã, nàng nghỉ ngơi sớm đi.” Nói xong, hắn đặt chén trà xuống rồi rời khỏi Di Hòa Uyển.

Lý Dụ Như nhìn bóng lưng của nam nhân, trong lòng dâng lên một dòng cảm xúc ấm áp. Thái tử làm vậy là để giữ thể diện cho nàng ta, cho những người trong hậu viện đều biết, dù có thêm người mới thì cũng không thể vượt qua vị Thái tử phi như nàng ta được.

Lưu ma ma cũng đầy vẻ mãn nguyện: “Điện hạ là đang nhớ thương nương nương đó ạ.”

Lý Dụ Như cụp mắt, khẽ mỉm cười, che đi vẻ thẹn thùng trong đáy mắt.

...

Bão Nguyệt Các.

Tạ Nhược Cảnh đang chờ đợi với chút bồn chồn lo lắng, cuối cùng nàng cũng nhìn thấy một đôi ủng gấm màu đỏ dưới lớp khăn che đầu.

May mắn thay, Thái tử vẫn muốn dành cho nàng chút thể diện. Dù Thái tử không mặc hỉ phục thì cũng chẳng có gì sai, nhưng nếu vậy thì nàng sẽ càng khó khăn hơn trong hậu viện này.

Mạnh Chương nhận lấy cây như ý bạch ngọc từ tay ma ma, khẽ vén lên, một khuôn mặt đẹp như hoa phù dung lập tức hiện ra ở ngay trước mắt hắn. Dù Mạnh Chương đã quá quen với mỹ nhân nhưng cũng không khỏi thốt lên một câu: Mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành, khẽ cười lay động kinh đô.

Khi Mạnh Chương đang đánh giá Tạ Nhược Cảnh, Tạ Nhược Cảnh cũng đang quan sát hắn. Tuy vị Thái tử gia này sinh trưởng nơi đơn sơ, nhưng trên người lại không thấy chút thô lỗ nào. Khí chất của hắn như trăng lạnh trên đỉnh cô phong, dung mạo càng xứng danh lang quân tuấn tú độc nhất vô nhị. Nói không quá lời, dù không có thân phận Thái tử thì những tiểu thư khuê các vồ vập đến cũng nhiều như cá diếc qua sông, huống hồ hắn còn tôn quý vô song đến vậy.

“Nữ nhi nhà họ Tạ ư?”