Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tạ Quý Phi

Chương 39

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dưới sảnh, Mạnh Chương khẽ nhắm mắt, tựa lưng vào ghế. Vương Giới thì nâng ly rượu, vẻ mặt u ám. Ngay cả Hoàng hậu Vương thị trên đài cũng có chút thất thần.

Thời đó thịnh hành phong cách phóng khoáng, vì thế, cùng với tiếng đàn của Tạ Nhược Cảnh, trong thủy tạ không ít người cũng thuận thế mà múa theo, có thể coi là một cảnh tượng hùng vĩ.

Một khúc kết thúc, Tạ Nhược Cảnh chầm chậm rút ngón tay, trả Khổng hầu Phụng Thủ lại cho Công chúa Phụng Dương. Nàng mỉm cười với Vĩnh Gia Đế: “Hôm hay thần nữ hiến nhạc, mong rằng đã không làm ô danh phong thái của tiên phụ.”

Nhất thời, không ít người lại nhớ đến vị Tạ thừa tướng tài hoa tuyệt thế của triều trước.

Vĩnh Gia Đế cũng vô cùng cảm khái, ông khen Tạ Nhược Cảnh: “Tạ thừa tướng đã dạy dỗ con rất tốt.”

Lúc này Công chúa Phụng Dương cũng đứng dậy, mỉm cười với Vĩnh Gia Đế: “Khúc nhạc của Tạ Trắc phi hôm nay có thể nói là tuyệt vời, cây Khổng hầu Phụng Thủ này, muội xin được tặng lại cho Tạ Trắc phi.”

Nếu trước đó Tạ Nhược Cảnh mơ hồ cảm nhận được thiện ý của Công chúa Phụng Dương dành cho nàng, thì lúc này nàng đã thực sự xác định được. Dù không biết vì sao, nhưng nàng vẫn mỉm cười biết ơn với Công chúa: “Thần nữ xin cảm tạ Công chúa.”

“Hay lắm, nếu Công chúa tặng quà cho con thì Trẫm cũng không thể keo kiệt được. Con có điều gì mong cầu thì hãy cứ nói ra.” Vĩnh Gia Đế vẻ mặt hiền từ, cười nói với Tạ Nhược Cảnh.

Mong cầu? Tạ Nhược Cảnh sững sờ, ánh mắt có chút không tự chủ lướt qua Vương Giới, rất nhanh nàng đã lấy lại bình tĩnh, mỉm cười: “Thần nữ đã chịu ơn Hoàng thượng bao la, không dám cầu xin thêm điều gì.”

Vĩnh Gia Đế hài lòng gật đầu, nhưng đột nhiên lại quay sang Ngô Nguyệt Dao: “Con bé này cũng đưa ra một ý hay, khiến chúng ta được thưởng thức một khúc nhạc tuyệt vời như vậy, cữu phụ cũng tặng con một điều ước.”

“Thật sao?” Ngô Nguyệt Dao nhất thời vui mừng khôn xiết, quay đầu nhìn về phía Mạnh Chương.

Hắn tựa lưng vào ghế, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng chậm rãi xoa thái dương, trên khuôn mặt lạnh lùng như ngọc lại toát lên vẻ kiêu ngạo.

“Cữu phụ có lừa con bao giờ chưa?” Vĩnh Gia Đế có chút buồn cười.

“Thần nữ xin Hoàng thượng ban cho thần nữ làm thị thϊếp của Thái tử.” Ngô Nguyệt Dao trịnh trọng quỳ xuống trước mặt Vĩnh Gia Đế, lần đầu tiên thẳng lưng một cách đầy kiên quyết, không ai biết nàng ta yêu Thái tử đến mức nào, đó là người mà nàng ta vừa nhìn thấy đã không thể rời mắt.

Mạnh Chương cau mày, định lên tiếng từ chối, nhưng lại bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Vĩnh Gia Đế.
« Chương TrướcChương Tiếp »