Chương 37

Mạnh Chương vẫn giữ vẻ hờ hững, không lộ ra vui giận, nói với Quỳnh Lạc Quận chúa: “Không hợp quy củ.”

Quỳnh Lạc Quận chúa hơi thất vọng, nhưng điều đó cũng nằm trong dự đoán của nàng. Muốn Thái tử ca ca của nàng phá vỡ quy củ còn khó hơn cả lên trời.

Mặt trời trên cao, thời tiết vừa đẹp, Công chúa Phụng Dương tìm một nơi thủy tạ để tổ chức tiệc khúc thủy lưu thương, cũng thật tao nhã.

“Nữ tử kia là ai? Sao lại xinh đẹp đến thế, chưa từng thấy bao giờ?” Phía dưới, một phu nhân quyền quý nhìn lên phía trên, khẽ thì thầm.

Vị phu nhân bên cạnh ghé đầu qua, nhìn Tạ Nhược Cảnh, rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu: “Là Trắc phi của Thái tử đấy, nghe nói cả nhà đều đã tuẫn tiết vì tiền triều, thật đáng thương.”

“Hừ, đáng thương cái gì? Có thể làm Trắc phi của Thái tử Điện hạ là phúc tu từ tám đời của nàng ta.” Một thiếu nữ áo gấm bên cạnh hai mắt chứa đầy sự tức giận, giọng nói đầy mỉa mai.

Phu nhân Vinh Quốc Công bặm môi im lặng. Thiếu nữ này là Ngô Nguyệt Dao, đích nữ của nhà Hiếu Huệ Hoàng hậu quá cố, nàng ta đã thầm yêu Thái tử Điện hạ từ lâu, vẫn luôn trì hoãn việc thành thân. Nếu không phải đột ngột xảy ra chuyện Tạ Trắc phi này, e rằng vị trí Trắc phi cuối cùng của Thái tử sẽ để dành cho nàng ta.

Ngô Nguyệt Dao nhìn Tạ Nhược Cảnh ở phía trên, trong lòng đầy uất ức, kẻ dùng sắc để lấy lòng người có thể được mấy khi tốt đẹp?

Cuộc cãi vã phía dưới không bất ngờ lọt vào tai Vĩnh Gia Đế. Vĩnh Gia Đế mỉm cười, vẫy tay gọi Ngô Nguyệt Dao: “Nguyệt Dao, lại đây với cữu phụ.”

Nghe thấy cách xưng hô này, Tạ Nhược Cảnh thầm nghĩ ở trong lòng. Lời đồn tình cảm của Vĩnh Gia Đế và Hiếu Huệ Hoàng hậu rất sâu đậm quả nhiên không sai, ngay cả cháu gái nhà mẹ đẻ của Hiếu Huệ Hoàng hậu cũng được Vĩnh Gia Đế yêu quý đến thế.

“Cháu gái tham kiến cữu phụ.” Ngô Nguyệt Dao đi đến phía trên, hành lễ duyên dáng với Vĩnh Gia Đế, tinh nghịch lè lưỡi một cái.

Vĩnh Gia Đế nhìn khuôn mặt trẻ trung giống người vợ quá cố của mình, trong lòng không khỏi cảm thán, ông hiền từ hỏi Ngô Nguyệt Dao: “Sớm đã nghe thấy con ở dưới ồn ào, đang nói gì vậy? Kể cho cữu phụ nghe với.”

Mắt Ngô Nguyệt Dao đảo qua, nàng ta nhìn về phía Tạ Nhược Cảnh, nói với giọng đầy khıêυ khí©h: “Cháu gái đã sớm nghe danh, nữ tử của nhà họ Tạ triều trước là Nữ Trung Gia Cát, ngay cả Lục Nghệ của bậc quân tử cũng tinh thông. Hôm nay đã được chứng kiến tài cưỡi ngựa của Tạ nương tử, nhưng cầm kỳ thi họa thì chưa từng thấy, cháu gái mạo muội xin được có vinh hạnh chiêm ngưỡng.”