...
Khi Tạ Nhược Cảnh trở về, đã gần đến giờ ngọ thiện. Sau lưng Thái tử, ngoài Thái tử phi và những người khác thì còn có một thiếu nữ mặc cung trang. Thiếu nữ không mặc trang phục cưỡi ngựa mà là một bộ cung trang ống tay rộng, tà hẹp, tóc vấn thành búi linh xà, điểm thêm hai cây trâm vàng và một đóa hoa lụa.
“Ngươi chính là Tạ Trắc phi?” Thiếu nữ tò mò nhìn tới, đôi mắt sáng lấp lánh như mắt hươu con.
Tạ Nhược Cảnh liếc nhìn Mạnh Chương một cái, nhưng lại thấy hắn hờ hững quay mặt đi, không nói lời nào, thế là nàng đành phải cười với thiếu nữ: “Thϊếp chính là Tạ Trắc phi, hẳn người chính là Quỳnh Lạc Quận chúa?”
Nghe vậy, trong mắt thiếu nữ càng thêm hai phần vui mừng, nàng tiến lên hai bước, nắm lấy tay Tạ Nhược Cảnh, nói: “Ngươi không chỉ xinh đẹp mà còn rất thông minh nữa, sao ngươi biết ta là Quỳnh Lạc Quận chúa?”
Tạ Nhược Cảnh bật cười, trên mặt nở nụ cười tươi tắn với thiếu nữ: “Thϊếp đã sớm nghe nói đến Quỳnh Lạc Quận chúa, nữ nhi độc nhất của Công chúa Phụng Dương, xinh xắn đáng yêu, nay được diện kiến, quả nhiên không sai.”
Quỳnh Lạc Quận chúa nghe vậy bèn lập tức vui vẻ nói với Tạ Nhược Cảnh: “Ngươi xinh đẹp, Quận chúa đây thích ngươi.”
Sắc mặt Lý Dụ Như càng lúc càng khó coi, ít nhất từ trước đến nay, khi nàng ta đến phủ Công chúa Phụng Dương, chưa bao giờ thấy Quỳnh Lạc Quận chúa nhiệt tình như thế. Nàng ta đành nén sự không vui trong lòng, mỉm cười với Tạ Nhược Cảnh: “Muội muội đi một lát mà để chúng ta chờ lâu quá, có phải đã nhìn thấy cảnh đẹp gì thú vị không?”
Ánh mắt hơi lạnh nhạt của Mạnh Chương cũng chuyển theo lời của Lý Dụ Như, Tạ Nhược Cảnh thầm giật mình trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn như thường, giọng nói nhẹ nhàng: “Thϊếp thấy cảnh trí trong phủ cô mẫu khá nhã nhặn, nhất thời nhớ đến Nhữ Nam, có chút hoài niệm gia đình nên đã nán lại thêm một lát, để tỷ tỷ phải đợi lâu, là lỗi của thϊếp.”
Nói rồi, Tạ Nhược Cảnh cúi người hành lễ với Lý Dụ Như, trong lòng Lý Dụ Như thầm hận nhưng cũng không thể bắt bẻ được điều gì.
Quỳnh Lạc Quận chúa ở bên cạnh lại tỏ vẻ vui vẻ, tiến lên nắm lấy tay Tạ Nhược Cảnh nói: “Ta vừa nhìn thấy Tạ tỷ tỷ là đã thấy rất thân thiết, nếu Tạ tỷ tỷ thích phủ của chúng ta thì tốt quá rồi, tỷ phải thường xuyên đến chơi với ta nhé.”
Tạ Nhược Cảnh cười tươi, trêu nàng: “Nếu thϊếp đến nhiều quá, Quận chúa chớ có chê thϊếp làm phiền là được.”
“Sao lại thế được! Ta vừa nhìn thấy Tạ tỷ tỷ là đã sinh lòng yêu mến, nghĩ rằng chúng ta sinh ra hợp làm tỷ muội!” Quỳnh Lạc Quận chúa thân mật khoác tay Tạ Nhược Cảnh, quay đầu cầu xin Mạnh Chương: “Thái tử ca ca, hôm nay có thể cho Tạ tỷ tỷ ngồi cùng với muội không?”