Chương 35

Thay y phục xong, Tạ Nhược Cảnh được Đan Họa đỡ, chầm chậm dạo bước dọc theo con đường núi sau phủ. Lúc này nắng đang rực rỡ, nhìn cũng có một phong vị riêng biệt.

Tạ Nhược Cảnh lơ đãng trò chuyện với Đan Họa, bất chợt thấy một bóng người đứng ngược sáng ở phía xa, toàn thân được phủ một lớp ánh vàng mỏng, chính là Vương Giới.

Tạ Nhược Cảnh giật mình, vốn định quay đầu rời đi nhưng lại nghe Vương Giới nhẹ giọng nói: “Tạ Trắc phi dừng bước.” Trong lòng nàng hoảng hốt, nhưng vẫn không đành lòng quay người rời đi.

Đan Họa hiểu ý, đứng đợi ở ngã rẽ, để lại không gian cho hai người Tạ Nhược Cảnh trò chuyện.

“Vì sao huynh lại làm quan?” Tạ Nhược Cảnh có chút ngẩn ngơ nhìn Vương Giới, nàng nhớ người nam tử này từng nói, cả đời không thích tranh đấu, không muốn vướng bận chốn triều đình.

Vương Giới khẽ cười, vẻ mặt ôn nhu nói: “Vì nơi tâm hướng về.”

Tạ Nhược Cảnh nghe vậy hiểu ra vài phần, có chút bi ai nói: “Tử Ngọc, huynh không cần phải làm như vậy.”

“Không cần phải làm như vậy?” Vương Giới nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười có phần thê lương, ánh mắt quyến luyến nhìn Tạ Nhược Cảnh: “Nếu không phải ta không có quyền thế thì muội cũng không phải chịu nhiều tủi nhục đến vậy.”

Tạ Nhược Cảnh thở dài, biết trong lòng Vương Giới vẫn còn bất bình, liền nói: “Thế sự vô thường, ta đã dấn thân vào rồi, huynh cớ gì phải tự đưa mình vào đây.”

Vương Giới cúi thấp mắt, che đi sự tự giễu đậm đặc trong đó, nói: “Cho đến ngày hôm nay ta mới biết, quyền thế lại là thứ tốt đẹp đến thế.” Nếu không phải hắn tự cho mình thanh cao, dựa vào thế lực của Vương gia thì sao lại không thể tranh giành vị trí kia.

Tạ Nhược Cảnh ngẩn ngơ nhìn hắn, cuối cùng cũng trầm tư nói: “Sự tình đã đến nước này, nói thêm cũng vô ích, kiếp này chỉ mong huynh hãy bảo trọng.”

Vương Giới cười, ôn tồn nói: “Ta đều hiểu cả, Trắc phi đi thong thả.”

Mối quan hệ giữa hai người, nay gặp nhau riêng tư vốn đã không nên, lời cần nói cũng đã nói xong, đã đến lúc phải rời đi, nàng liền cùng Đan Họa men theo đường núi rời đi.

Vương Giới nhìn bóng lưng hai người rời đi. Lúc này nắng đang rực rỡ, nhưng hắn lại cảm thấy mình âm u như con chuột cống, du͙© vọиɠ riêng trong lòng điên cuồng trỗi dậy.

Sao hắn lại không biết việc hắn làm quan đầy rẫy hiểm nguy cho cả hai người, nhưng chữ “tình” từ xưa đã khó lý giải.

Sau khi nán lại một lát, Vương Giới đi theo hướng ngược lại. Hai người họ không hề hay biết, trong khu rừng, một bóng đen trong trang phục màu đen đang lay động theo gió.