Chương 32

Vĩnh Gia Đế cười ha ha, chỉ vào Công chúa Phụng Dương rồi cái rồi cười nói: “Nhìn đi, Trẫm còn chưa nói gì mà cô mẫu như muội đã như thế rồi đấy!”

Hoàng hậu ở bên cạnh có vẻ là một người khá trầm tĩnh, chỉ ôn hòa cười nói: “Thánh thượng nói đúng đó, từ trước đến nay Thái tử luôn rất ưu tú, chỉ là tính cách có hơi cứng nhắc một chút, nhưng như thế cũng là chuyện tốt!”

Vĩnh Gia Đế khẽ gật đầu, làm như lúc này mới chú ý đến Tạ Nhược Cảnh, cười nói: “Bên dưới là nữ nhi Tạ thị sao, mau ngẩng đầu lên đi!”

Lúc này Tạ Nhược cảnh mới ngẩng đầu dậy, ánh mắt khẽ lướt qua người Đế Hậu.

Vĩnh Gia Đế đột nhiên thấy dung mạo của Tạ Nhược Cảnh thì cũng có chút kinh ngạc, ông liếc nhìn Mạnh Chương một cách đầy ẩn ý. Thấy hắn vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên thì trong lòng bỗng thấy khinh thường. Ông vốn nghĩ nhi tử mình là người không gần gũi với ai, không thích nữ sắc, không ngờ cũng chọn một vị Thái tử Trắc phi xinh đẹp, duyên dáng như vậy. Cũng khó trách ngày trước hắn phải quỳ gối trong tẩm điện mấy canh giờ rồi mới cầu được nữ nhi Tạ thị.

“Có biết cưỡi ngựa không?”

Tạ Nhược Cảnh nghe Vĩnh Gia Đế đột nhiên hỏi như vậy thì có chút sững sờ, nhưng rất nhanh liền đáp: “Lúc nhỏ từng học qua đôi chút, từ khi thành thân thì chưa từng cưỡi lần nào.”

Lời này của Tạ Nhược Cảnh không sai, Tạ Duy giáo dục các con không phân biệt nam nữ, Lục Nghệ của bậc quân tử đều phải học, mà Tạ Nhược Cảnh cũng được coi là người nổi bật trong số đó.

“Không tồi, Tạ Duy dạy nữ nhi rất tốt, thật đáng khen.” Vĩnh Gia Đế gật đầu, nói với Tạ Nhược Cảnh: “Một lát nữa trong hội mã cầu, ngươi cũng xuống sân thử sức xem.”

Tạ Nhược Cảnh sững người, khẽ đáp vâng.

Thấy Vĩnh Gia Đế nể mặt Tạ Nhược Cảnh như vậy, mà lại bỏ rơi nàng ta, trong lòng Lý Dụ Như cảm thấy không dễ chịu chút nào.

Kế hậu tâm tư tỉ mỉ, liền ôn tồn nói với Lý Dụ Như: “Nếu Thái tử phi thích thì cũng có thể xuống sân thử một chút.”

Kế hậu không phải là Hoàng hậu nguyên phối của Vĩnh Gia Đế, mà là người ông cưới sau khi lên ngôi để cân bằng các thế lực, chính là đích nữ của Vương thị, Vương Du.

“Nói ra thì thϊếp cũng có một người đệ đệ, nghĩ rằng Hoàng thượng chưa từng gặp.” Hoàng hậu quay đầu, mỉm cười với Vĩnh Gia Đế.

“Ồ?” Vĩnh Gia Đế nghe vậy liền có hứng thú, suy ngẫm một chút rồi cười nói: “Há chẳng phải là Vương thị Kỳ Lân Tử Vương Giới, người được xưng tụng là song bích với Thái tử?”