Chưa kịp để Tạ Nhược Cảnh hỏi thêm thì nàng đã nghe thấy giọng nói trầm ấm dễ nghe của Mạnh Chương: “Hay là mình vào trong trước đã?”
Công chúa Phụng Dương cười: “Ngươi nhìn ta này, mải mê nhìn nàng dâu mới của ngươi mà quên mất, còn có người đang đợi các ngươi đấy.”
Dù trong lòng Tạ Nhược Cảnh có chút tò mò, nhưng cũng không tiện nài nỉ hỏi tiếp, vì vậy cũng đi vào phủ Công chúa Phụng Dương cùng mọi người.
“Có chuyện gì sao?” Mạnh Chương thấy Tạ Nhược Cảnh có vẻ mặt tò mò liền chủ động cúi đầu hỏi.
Tạ Nhược Cảnh mỉm cười nói: “Thϊếp thấy dường như phủ của cô mẫu có rất nhiều cảnh sắc của Nhữ Nam, đình đài lầu gác đều rất tinh xảo.”
Tạ Nhược Cảnh kinh ngạc cũng không có gì lạ, hoàng tộc hiện tại khởi nguồn từ Bắc Địa, môi trường trưởng thành một đường trắc trở, hùng tráng, hẳn sẽ thích những cảnh quan hùng vĩ, khoáng đạt hơn mới phải.
Chẳng lẽ? Trong lòng Tạ Nhược Cảnh khẽ động, nhưng lại cảm thấy ý nghĩ này quá hoang đường.
“Hồi nhỏ cô mẫu từng ở Nhữ Nam một thời gian.” Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tạ Nhược Cảnh đầy vẻ kinh ngạc, Mạnh Chương cười nói: “Nàng chưa từng gặp cũng là lẽ thường, có lẽ lúc đó nàng còn nhỏ tuổi.”
Trong lúc trò chuyện, đoàn người đã tới sân chơi mã cầu của phủ Công chúa Phụng Dương.
Toàn bộ phủ Công chúa Phụng Dương có diện tích cực rộng, trong toàn kinh thành, có thể xây dựng sân mã cầu trong phủ chỉ có duy nhất nơi này, điều này chứng tỏ sự sủng ái vô cùng của Công chúa Phụng Dương.
Tạ Nhược Cảnh nhìn thoáng qua, khi đoàn của họ tới đã không còn sớm nữa, trong sân đã tấp nập những người ăn mặc lộng lẫy, tiếng nhạc du dương. Vĩnh Gia Đế và kế hậu ngồi vững vàng trên đài cao, xung quanh là các hoàng thân quốc thích, tướng quân vương hầu lần lượt ngồi vào chỗ.
Công chúa Phụng Dương dẫn họ đi một mạch tới yết kiến Vĩnh Gia Đế.
Vĩnh Gia Đế cả đời chinh chiến, vốn có khuôn mặt như được đẽo gọt từ đao kiếm, lúc này trên mặt lại mang vài phần tươi cười hiền từ, ông cất giọng sang sảng với Mạnh Chương: “Thái tử đến quả thật muộn rồi.”
Mạnh Chương bước lên một bước, khom người chắp tay: “Nhi thần đến muộn, xin phụ hoàng thứ tội.”
Trong mắt Vĩnh Gia Đế có vài phần bất lực, cười nói: “Mạnh Hoài Cẩn à Mạnh Hoài Cẩn, cái tính này của con quả đúng là vô vị.”
Công chúa Phụng Dương thuận thế tiếp chuyện, nhìn về Vĩnh Gia Đế với vẻ hờn dỗi: “Nề nếp tác phong của Thái tử hiện giờ chẳng phải đều là do người làm phụ thân như hoàng huynh dạy sao, bây giờ hoàng huynh lại nói rằng cháu trai của muội không tốt, muội không chịu đâu.”