Chương 30

“Nương nương nói phải, nhưng ý của Tô thị ngày hôm qua là sao?” Đan Họa do dự hỏi.

Tạ Nhược Cảnh rũ mắt, suy ngẫm một lát rồi đáp: “Nàng ta muốn ta để ý đến Diêu Trừng, nhưng lời nàng ta nói cũng chưa hẳn đã đáng tin.”

Chủ tớ trò chuyện, Tạ Nhược Cảnh cũng đã trang điểm xong.

Hôm nay nàng mặc một bộ trang phục cưỡi ngựa ống tay hẹp màu đỏ rực, trên đó thêu đầy những đóa hải đường lớn bằng chỉ vàng, lấp lánh dưới ánh nắng, trước ngực còn cài một sợi dây chuyền bạc. Nghĩ đến việc có lẽ sẽ cưỡi ngựa, trên đầu nàng chỉ vấn một búi tóc đơn giản, cài thêm một đóa hoa thược dược màu nhạt.

Ngày thường Tạ Nhược Cảnh đa phần ăn vận thanh nhã, giản dị, nay chợt khoác lên mình sắc đỏ rực này, lại càng thêm phần kinh diễm.

Văn ma ma cười nói: “Nương nương quả là thần nữ trên trời giáng xuống, không sai chút nào.”

Tạ Nhược Cảnh khẽ cười, rồi cùng Đan Họa đến cổng phủ.

Khi nàng tới, những người khác đều đã có mặt đông đủ.

Lý Dụ Như vận một bộ trang phục cưỡi ngựa màu xanh lục, toát lên vẻ trầm ổn, rộng lượng của một chủ mẫu phủ Thái tử. Diêu Trừng lại có ý tứ riêng, bộ cưỡi ngựa màu hồng cánh sen thêu đầy những đóa hoa đào lớn, tóc cũng vấn kiểu mẫu đơn, điểm xuyết bằng ngọc và trân châu, nhìn vào thấy lòng người thoải mái. Thế nhưng vẫn còn kém một bậc so với dung nhan của Tạ Nhược Cảnh.

Nhìn bộ trang phục của Tạ Nhược Cảnh hôm nay, trong lòng Mạnh Chương lay động, hắn cười với nàng: “Màu đỏ này rất hợp với nàng.”

Tạ Nhược Cảnh nghe vậy, nở một nụ cười, trong mắt Mạnh Chương càng thêm rực rỡ, nàng cười nói: “Thϊếp cảm tạ Điện hạ đã khen ngợi.”

Mạnh Chương vươn tay về phía nàng, ôn tồn nói: “Đi thôi.”

Đoàn người đến phủ Công chúa Phụng Dương thì đã hơi muộn. Vừa tới cổng, còn chưa xuống xe, đã nghe thấy một giọng nói đầy uy thế của nữ nhân: “Mạnh Hoài Cẩn, ngươi để ta chờ quá lâu rồi đó.”

Mạnh Chương vừa bước xuống xe liền thấy một nữ tử chừng ba mươi tuổi đứng ở cửa, mang phong thái vương giả, chính là Công chúa Phụng Dương Mạnh Lộ.

“Tham kiến cô mẫu.”

“Đây là vị Trắc phi mới cưới của ngươi sao?” Công chúa Phụng Dương đánh giá Tạ Nhược Cảnh, gật đầu với nàng, nói: “Không tồi, đúng là một giai nhân, có vài phần phong thái của phụ thân nàng.”

Tạ Nhược Cảnh hơi ngỡ ngàng, đã lâu rồi không ai nhắc đến phụ thân nàng, vì thế nàng khẽ cười với Công chúa Phụng Dương, cất giọng trong trẻo: “Công chúa quen phụ thân của thần thϊếp sao?”

Công chúa Phụng Dương lộ ra vẻ mặt khó hiểu: “Đó là người quen cũ của ta.”