Chương 29

Trong lòng Thanh Anh có hơi chua xót, hướng về Thịnh Văn Cẩm khẽ khuyên: “Nương nương, đương nhiên là Thái tử là coi trọng người rồi, bây giờ điều cấp bách nhất là phải sinh hạ tiểu Điện hạ một cách bình an.”

Thịnh Văn Cẩm sờ lên bụng dưới, nét cười trên mặt dịu dàng đôi chút: “Phải rồi, chỉ cần có thể sinh hạ một người con bình an thì tốt rồi.”

Những nơi khác tạm thời không nhắc tới, nói tiếp về Bão Nguyệt Các.

Đợi mọi người rời đi, Tạ Nhược Cảnh liền bổ nhào vào lòng Mạnh Chương, nói: “Điện hạ, hôm nay thϊếp sợ quá.”

Mạnh Chương nắm chặt đôi tay nàng, trầm giọng nói: “Có ta ở đây, nàng sợ điều gì?”

Tạ Nhược Cảnh cụp mắt: “Sợ rằng đã bị hãm hại từ trước, có hối cũng chẳng kịp, sợ Điện hạ không đứng về phía thϊếp, sợ hung thủ sẽ lại ra tay, không thể phòng bị.”

Mạnh Chương im lặng không nói gì, một lúc sau, cuối cùng hắn cũng dịu dàng nói: “Ta sẽ đổi thái y mới cho nàng, người trong viện này của nàng, nàng cũng có thể điều từ nhà họ Tạ qua.”

Tạ Nhược Cảnh cúi đầu cười, ngước lên nhìn Mạnh Chương rồi nói: “Làm như vậy thật quá phô trương, không phải điều thϊếp muốn,thϊếp chỉ muốn thỉnh cầu Điện hạ một ân điển.”

“Nàng cứ nói, chỉ cần không quá đáng thì ta cũng đều sẽ chấp thuận.” Mạnh Chương nhìn giai nhân mềm mại trong lòng.

“Yên nương viết thư báo cho thϊếp, rằng muội ấy đã cứu một nữ tử trên chiến trường, nữ tử kia hành nghề y nhiều năm, lần này lại vừa hay vào kinh. Điện hạ xem, liệu có thể để nàng ấy luôn ở bên cạnh thϊếp được không?” Tạ Nhược Cảnh đắn đo hỏi, sau khi Tạ Nhược Yên đến chiến trường thường xuyên thư từ với nàng, nhưng chuyện nữ y này lại là do nàng chủ động dặn Tạ Nhược Yên.

Mạnh Chương nghe xong liền bật cười thành tiếng: “Có gì khó đâu, cứ để nàng ta vào phủ là được.”

Cứ thế, việc nữ y vào phủ được định đoạt, lại thêm một đêm loan phòng nồng ấm.

Ngày hôm sau...

Mạnh Chương đi trước một bước đến Di Hòa Uyển để hội ngộ cùng Thái tử phi.

Đan Họa vừa trang điểm cho Tạ Nhược Cảnh, vừa vẻ mặt bất định nói: “Nương nương, chuyện bột Khương Chỉ thì sao?”

Tạ Nhược Cảnh mỉm cười không nói, còn Văn ma ma lại cười: “Nương nương lanh trí, đã sớm liệu trước có kẻ sẽ lén lút ra tay, vì vậy mới cố ý để lão nô lơ là cảnh giác. Đấy nhìn xem, chuột đã lộ nguyên hình rồi đấy.”

Lúc này Đan Họa mới chợt cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng vẫn có chút lo lắng: “Vậy nương nương có biết ai là người làm không?”

Tạ Nhược Cảnh lắc đầu, trên môi vẫn giữ một nụ cười: “Dù là ai, chỉ cần nàng ta ra tay thì cũng sẽ để lại dấu vết. Nếu nàng ta không ra tay nữa, là ai cũng chẳng còn quan trọng.”