Chương 28

Trong đôi mắt đen của Mạnh Chương là một làn sương mù khó tan, hắn vươn tay vỗ vỗ vai Tạ Nhược Cảnh rồi nói: “Việc này ta sẽ tự tra cho rõ, các nàng hãy trở về trước đi.”

Mọi người đều vâng lời rồi tản đi.

“Lẽ ra hôm nay là ngày Điện hạ đến phòng ta, nhưng Điện hạ lại đi đến chỗ Tạ thị, ả Tạ thị này quả thật là một con hồ ly tinh.” Lý Dụ Như ngồi trong kiệu mềm, trong mắt đầy vẻ ghen ghét lẫn lộn.

Lưu ma ma nghe vậy trong lòng giật mình, vội vàng nhìn quanh, miệng khuyên nhủ: “Ôi chao nương nương của nô tỳ ơi, lời này của người chớ để người khác nghe thấy.”

“Nghe thấy thì đã sao?” Lý Dụ Như trong mắt thoáng lên vẻ bi phẫn: “Từ khi Tạ thị vào phủ, trái tim của Thái tử đều dốc cả vào nàng ta, còn có đặt một Thái tử phi như ta vào trong mắt nữa đâu.”

Lưu ma ma thở dài trong lòng, tận tình khuyên bảo: “Người là Thái tử phi, hà cớ phải tranh sủng với những vị thϊếp thất kia, huống hồ hôm nay Thái tử cũng tin người mà.”

Nghe những lời này, cuối cùng trong lòng Lý Dụ Như cũng an ủi được đôi phần. Đúng vậy, bất kể thế nào thì cuối cùng Thái tử vẫn tin nàng ta.

Một bên khác, Thúy Hoa Đình cũng nhận được tin tức.

“Quả là một tuồng kịch hay, tiếc là bổn phi không có mặt, không thể xem được sắc mặt của Thái tử phi.” Thịnh Văn Cẩm cười nói với Hồng Anh.

Lực tay của Hồng Anh không đổi, vẫn xoa bóp vai cho Thịnh Văn Cẩm, miệng cười nói đáp lời: “Ai bảo không phải chứ? Thái tử phi ngày thường giữ gìn thân phận nhất, không ngờ hôm nay lại bị cái Tạ thị kia ép phải thề, thật sự đáng buồn cười.”

“Hừm.” Thịnh Văn Cẩm cười khẩy: “Ả Tạ thị kia cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì, còn xuất thân từ thế gia đại tộc, cả nhà trung liệt đấy, chẳng phải cũng làm những chuyện tranh sủng này ư?”

Nói rồi, nàng ta ngước mắt lên, hướng về Thanh Anh mà nói: “Đi lấy quả mà Thái tử tặng đến đây, tâm trạng bổn phi tốt, còn có thể ăn được đôi ba trái.” Sau lại nhíu mày: “Thôi, Hồng Anh, ngươi hãy đi quản lý chuyện ở nhà bếp nhỏ cho tốt, chớ để người ngoài nhúng tay vào Thúy Hoa Đình của chúng ta.”

Hồng Anh giật mình, rồi nhanh chóng đáp: “Nương nương yên tâm, nhất định nô tì sẽ trông chừng thật kỹ.”

Khóe môi Thịnh Văn Cẩm đột nhiên nở một nụ cười có đôi phần bi thương, miệng tự trào: “Dù có nói thế nào thì ả Tạ thị kia cũng thật lợi hại, ngươi nhìn ta đi, dù đang mang thai nhưng cũng không thể khiến Thái tử nhìn thêm lấy một lần.”