“Hàm Nguyệt đâu?” Mạnh Chương nghe vậy liền hỏi, nhưng trong lòng đã có tính toán. Quả nhiên, Trương Đức Bảo đáp: “Hàm Nguyệt đã thắt cổ tự tử trong phòng vì sợ tội.”
“Hoang đường! Hàm Nguyệt chẳng qua chỉ là một nha đầu hạng hai trong viện của bổn cung. Dù có muốn làm chuyện ô uế như thế này, bổn cung bỏ Hàm Chương, Hàm Văn là tâm phúc không dùng, tại sao lại dùng hai nha đầu hạng hai không quen biết?” Lý Dụ Như nổi giận, nàng ta lại quay sang Tạ Nhược Cảnh, trầm giọng nói: “Bổn cung nguyện thề trước Tạ Trắc phi, nếu chuyện này là do bổn cung làm, hãy để thứ thuốc kia phản tác dụng lên người bổn cung, để cả đời này bổn cung không có con nối dõi!”
Tạ Nhược Cảnh thấy vậy liền nắm lấy vạt áo Mạnh Chương, nghiêm túc nói: “Điện hạ, thϊếp tin không phải Thái tử phi nương nương làm đâu.”
Tuy không giao thiệp nhiều, nhưng Tạ Nhược Cảnh tự cho rằng mình có chút hiểu biết về Thái tử phi. Nàng ta đã dám thề độc như vậy thì khả năng là do nàng ta làm là không lớn. Nếu không phải Thái tử phi thì còn có thể là ai? Thịnh Văn Cẩm, Tô Nam Dữ, hay là Diêu Trừng?
Tạ Nhược Cảnh thầm tính toán trong lòng.
Mạnh Chương càng ôm Tạ Nhược Cảnh chặt hơn, ôn tồn nói với nàng: “Yên tâm, nhất định ta sẽ tra rõ chuyện này.” Hắn lại cười lạnh, quét mắt nhìn những người trong sân, cười khẩy: “Đúng là tốt thật đấy. Không ngờ trong hậu viện của ta lại có những kẻ nằm vùng giỏi như thế, trước là hãm hại Tạ Trắc phi, sau lại vu oan cho Thái tử phi. Sao? Có phải ngày mai sẽ động đến cả đầu ta rồi không?”
Thấy Mạnh Chương nổi giận, tất cả mọi người đều đồng loạt quỳ xuống, trừ Tạ Nhược Cảnh đang ở trong lòng Mạnh Chương.
Trên mặt Thái tử phi Lý Dụ Như hiện đôi phần vui mừng, lời nói này của Mạnh Chương ý là đã tin tưởng nàng ta.
Ánh mắt Mạnh Chương chầm chậm lướt qua Tô Nam Dữ và Diêu Trừng: “Hai người các nàng có điều gì muốn nói không?”
“Việc này...” Tô Nam Dữ ngập ngừng nhìn Tạ Nhược Cảnh, ngữ điệu dịu dàng nói: “Thϊếp tin không phải do Hoàng hậu nương nương làm, nhưng rốt cuộc là ai thì xin thứ lỗi cho thϊếp hồ đồ.” Dứt lời, nàng ta cúi đầu xuống, chẳng nói thêm điều gì.
Tạ Nhược Cảnh liếc nhìn nàng ta một cái, hồ đồ ư? E là không hẳn vậy.
Lúc này, Diêu Trừng cũng thuận theo nói: “Thϊếp cũng chẳng hay biết.”
Người đã chết, manh mối cũng đứt đoạn từ đây.
Tạ Nhược Cảnh cụp mắt xuống, đôi ngón tay nõn nà như búp măng siết chặt lấy vạt áo Mạnh Chương, khẽ nói: “Điện hạ, sự tình đã đến nước này, thϊếp cũng không muốn hỏi thêm, thϊếp tin không phải do Thái tử phi nương nương gây ra.”