Chương 26

Mạnh Chương liếc nhìn nàng ta rồi nói: “Nàng về trước đi, nếu có chuyện sẽ cho người đến gọi nàng.”

Thịnh Văn Cẩm nghe vậy liền trợn tròn mắt, mặt lộ vẻ không thể tin nổi. Theo ý của Điện hạ, hắn cũng không tin nàng ta.

Nhất thời, mọi người đều có chút kinh ngạc, kinh ngạc trước sự sủng ái của Mạnh Chương dành cho Tạ Nhược Cảnh, nhưng cũng thầm vui mừng khi Thịnh Văn Cẩm bị mất mặt.

Thịnh Văn Cẩm bực bội hất vạt áo bỏ đi, trong lòng thầm hận Tạ Nhược Cảnh được sủng ái.

Những người còn lại trong lòng đầy toan tính, chỉ chờ Trương Đức Bảo đến bẩm báo. Đêm nay, định trước là một đêm mất ngủ.

Một lát sau, Trương Đức Bảo lại bước vào Bão Nguyệt Các, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, đáp lời Mạnh Chương: “Hàm Sương đã khai, nói là Thái tử phi nương nương chỉ thị.”

“Hỗn xược! Bổn cung đường đường là Thái tử phi, há lại để một tì nữ nhỏ nhoi vu oan.” Trong mắt Thái tử phi lóe lên vẻ phẫn nộ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, đáp lời Mạnh Chương: “Điện hạ, thϊếp với người là vợ chồng bao năm, xin người hãy vì tình nghĩa này mà điều tra rõ ràng, trả lại sự trong sạch cho thϊếp.”

Lưu ma ma cũng theo sau, quỳ xuống cầu xin: “Tình nghĩa của nương nương dành cho người bao năm qua, chúng nô tì đều thấy rõ, kể cả vì người thì nương nương cũng không thể hãm hại Tạ Trắc phi như vậy được.”

Rồi quay đầu lại quỳ xuống trước mặt Tạ Nhược Cảnh, nước mắt lưng tròng: “Trắc phi nương nương, xin người hãy nói giúp nương nương nhà nô tì một lời. Từ khi người vào phủ, nương nương nhà nô tỳ đã đối đãi với người vô cùng chu đáo.”

Đan Tố nghe vậy định tiến lên biện bạch, nhưng lại bị Tạ Nhược Cảnh dùng ánh mắt ngăn lại.

Tạ Nhược Cảnh cười lạnh trong lòng, “vô cùng chu đáo” hay thật. Nhưng nghĩ lại, Thái tử phi đã dám nói như vậy thì khả năng lớn là nàng ta không liên quan đến chuyện này. Nàng cụp mi, đôi mắt đẹp lấp lánh nhìn Mạnh Chương, trong mắt như có sóng nước lưu chuyển: “Thϊếp tin rằng Điện hạ sẽ không để người tốt phải chịu oan uổng, kẻ xấu thì nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.”

Mạnh Chương dịu dàng ôm lấy vai Tạ Nhược Cảnh, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lý Dụ Như, rồi hỏi Trương Đức Bảo: “Có khai ra nguồn gốc không?”

Trương Đức Bảo cẩn thận đáp: “Hàm Sương khai rằng nha hoàn Hàm Nguyệt bên cạnh Thái tử phi nương nương đã nói với nàng ta, hứa hẹn rằng nếu thành công sẽ gả nàng ta cho đệ đệ nhà mẹ đẻ của Thái tử phi làm thϊếp. Gói thuốc được Hàm Nguyệt chôn trong một lỗ hổng ở chân tường Bão Nguyệt Các.”