Chương 23

Tạ Nhược Cảnh nghe vậy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, nàng trầm giọng hỏi: “Những lời Đan Tố nói, có thật không?”

“Nương nương, nô tì không có mà nương nương.” Tì nữ mặc y phục tím khóc lóc thảm thương, miệng chỉ kêu oan.

“Còn nói không có!” Đan Tố tiến lên, đưa vật trong lòng bàn tay ra cho Tạ Nhược Cảnh xem, chỉ thấy trong một túi giấy dầu màu vàng có một chút bột màu trắng.

“Chuyện gì mà ồn ào như vậy?” Giọng nói Mạnh Chương không phân biệt được hỉ nộ đã đến gần, Tạ Nhược Cảnh chợt bừng tỉnh, duyên dáng cúi chào: “Hôm nay Điện hạ về sớm quá.”

Mạnh Chương ôn tồn nói: “Phụ hoàng nghe nói ngày mai Phụng Dương cô mẫu tổ chức đấu mã cầu, đặc biệt cho phép ta về sớm nghỉ ngơi.” Nói xong, đôi mắt sắc bén nhìn mấy nha hoàn, giọng nói lạnh nhạt: “Có chuyện gì vậy?”

Thấy tì nữ mặc y phục tím còn muốn gào khóc, Văn ma ma và mấy người khác lập tức tiến lên bịt miệng nàng ta lại.

Đan Tố tiến thêm một bước quỳ xuống bẩm báo: “Tì nữ này tên là Hàm Sương, phụ trách chuyện ăn uống của nương nương. Hôm nay nô tì lấy trà cho nương nương, lại thấy nàng ta lén lút thêm đồ vào trong, đây chính là bằng chứng.” Nói xong liền dâng lên gói bột màu trắng.

Mạnh Chương liếc nhìn gói bột, trong mắt hắn dâng lên cơn bão tố.

Tốt, đúng là tốt lắm, hắn còn chưa thể hiện sự thiên vị với Tạ thị, mới chỉ ở lại vài đêm mà đã có chuyện như thế này xảy ra.

“Trương Đức Bảo!” Nghe thấy cơn giận trong lời nói Mạnh Chương, Trương Đức Bảo lập tức lăn lê bò toài đến trước mặt hắn, thậm chí còn không kịp lau mồ hôi trên trán.

“Lập tức đi gọi Thái tử phi, Tô thị, Diêu thị đến đây, ta muốn xem xem rốt cuộc trong phủ này có những thứ yêu ma quỷ quái gì!” Mạnh Chương lạnh lùng nói, hàng lông mày hiếm khi nhíu lại với nhau.

Thấy Trương Đức Bảo lĩnh mệnh rời đi, Tạ Nhược Cảnh liền tiến lên nắm tay Mạnh Chương, nói: “Thái tử hà tất phải nổi giận như vậy, người dưới không hiểu chuyện, xử lí là được. Nếu người bị ảnh hưởng đến thân thể, thϊếp sẽ đau lòng không nguôi.”

Lời nói này của Tạ Nhược Cảnh nghe thật êm tai, Mạnh Chương nghe thấy mà cảm thấy như giữa ngày hè nóng bức bỗng có một làn gió mát thổi qua, cơn giận lập tức vơi đi hai phần. Hắn siết chặt tay Tạ Nhược Cảnh: “Nàng yên tâm, nhất định ta sẽ không để nàng phải chịu uất ức.”

Tạ Nhược Cảnh vẫn mỉm cười, dịu dàng nói: “Đương nhiên là thϊếp tin tưởng Thái tử.”

Nhất thời, bầu không khí lạnh lẽo cũng vơi đi một hai phần.

Cùng với Trương Đức Bảo chạy đến Bão Nguyệt Các không chỉ có các phi tần trong hậu viện phủ Thái tử, mà còn có cả Thái y Hạ Ngôn Trí trong cung.