Chương 22

Thấy Tạ Nhược Cảnh dừng lại, Tô Nam Dữ bước nhanh đến, cười nói: “Tạ muội muội có rảnh không? Hôm nay trời quang đãng, chi bằng chúng ta cùng đi dạo một chút nhé?”

“Thật ngưỡng mộ muội muội, tuổi tác như hoa, nhìn thôi đã thấy trong lòng yêu mến biết bao.” Một tay Tô Nam Dữ bế Uyển nương, một tay cầm khăn, nhìn Tạ Nhược Cảnh với vẻ mặt vừa cười vừa pha chút ghen tị.

“Tỷ tỷ nói vậy là sao, nếu không phải có Uyển nương bên cạnh thì ai mà nói được rằng tỷ tỷ đã lớn tuổi cơ chứ?” Tạ Nhược Cảnh cười duyên. Lời nàng nói không sai, Tô Nam Dữ có vẻ đẹp thuần túy của người Giang Nam, nay mới ngoài mười tám tuổi, nhìn thật sự không đoán được tuổi.

Thấy Tạ Nhược Cảnh chịu nói chuyện, Tô Nam Dữ càng thêm vui vẻ, quan sát xung quanh không có ai khác, nàng ta thong thả nhìn những cây trúc đào ven đường: “Cây tích thủy Quân âm này đang vào mùa hoa, nở đẹp quá.”

Trong lòng Tạ Nhược Cảnh suy nghĩ vài vòng, nhưng không hiểu ý trong lời nói của Tô Nam Dữ, nàng chỉ phụ họa: “Nếu tỷ tỷ thích, chi bằng sai vườn hoa đưa vài chậu qua?”

Tô Nam Dữ mắt đầy ý, cười nhìn Tạ Nhược Cảnh, nói với vẻ hàm ý: “Không cần đâu. Cây tích thủy Quan âm này nhìn có vẻ bình thường, nhưng lại có độc. Ta thì không sợ, nhưng Uyển nương tuổi còn nhỏ, nếu không may mà bị hại, ta sợ ruột gan sẽ hối hận xanh cả.”

Lúc này Tạ Nhược Cảnh mới hiểu ý tứ của Tô Nam Dữ, nàng lấy khăn che miệng cười: “Thật không ngờ, muội muội phải tạ ơn tỷ tỷ đã nhắc nhở mới phải.”

Thấy Tạ Nhược Cảnh có thái độ như vậy, Tô Nam Dữ xoa nhẹ mái tóc của Uyển nương trong lòng, rồi cáo từ với Tạ Nhược Cảnh: “Ta thấy muội muội thân thiết quá nên lỡ lời vài câu, giờ cũng không còn sớm, ta đưa Uyển nương về dùng bữa đây, muội muội đi thong thả.”

Tạ Nhược Cảnh khẽ gật đầu, miệng cười nói: “Tỷ tỷ đi thong thả.”

Khi trở về Bão Nguyệt Các, Đan Họa còn chưa kịp mở miệng hỏi về ý đồ của Tô Nam Dữ thì đã nghe thấy tiếng la mắng từ bên trong.

Nụ cười trên mặt Tạ Nhược Cảnh nhạt đi vài phần, nàng vịn tay Đan Họa bước vào, quát: “Làm ồn ào như thế còn ra thể thống gì.”

Thấy Tạ Nhược Cảnh trở về, một tì nữ mặc y phục tím như thấy cứu tinh, thoát khỏi tay mấy nha hoàn khác, nhào đến trước chân Tạ Nhược Cảnh khóc lóc: “Xin nương nương cứu nô tì.”

“Ồ?” Tạ Nhược Cảnh thản nhiên nhìn Văn ma ma: “Có chuyện gì vậy?”

Văn ma ma chưa kịp mở lời thì đã bị Đan Tố nhanh miệng giành trước: “Hừ, nha đầu này lại dám vu cáo trước! Vừa nãy nô tì thấy trời còn sớm nên định hầm sữa hồng trà để nương nương về uống. Ai ngờ thấy nha đầu này lén lút thêm đồ vào trong trà. Khi nô tì bắt được, nàng ta còn không sợ chết mà muốn nuốt xuống.” Vừa nói, Đan Tố vừa lườm nguýt tì nữ kia.