Chương 21

Tạ Nhược Cảnh khẽ ngẩng cằm, đối mắt với Thịnh Văn Cẩm, miệng lại dịu dàng đáp: “Xem ra Thịnh tỷ tỷ đã khỏe hẳn rồi. Nghe nói tối qua còn nói thân thể không khỏe nên phải mời Điện hạ đến xem nữa.”

Phụ nữ trong hậu viện, cả vinh cả nhục đều gắn liền với một người. So với Tạ Nhược Cảnh mới được sủng nhưng lại hờ hững thì Thịnh Văn Cẩm đang mang thai lại càng chướng mắt hơn.

Lời này của Tạ Nhược Cảnh vừa thốt ra, nụ cười trên môi Thái tử phi lập tức nhạt đi, nàng ta ho khan hai tiếng: “Thôi được rồi, cả hai đều là Trắc phi, cả ngày cãi cọ đấu khẩu trông ra thể thống gì. Trên làm sao, dưới sẽ làm vậy, các muội như thế, chẳng phải người hầu bên dưới đều sẽ học theo hay sao.”

Lời này của Thái tử phi tuy không có lí lẽ, nhưng Tô Nam Dữ và Diêu Trừng vẫn đứng dậy hành lễ, nói không dám.

“Nương nương nói gì thế, chẳng qua thϊếp chỉ muốn trêu đùa Tạ muội muội một chút thôi.” Thịnh Văn Cẩm vẫn không sợ, nhìn Lý Dụ Như mà uể oải đáp.

Thái tử phi đặt chén trà trong tay xuống, thu lại nụ cười trong mắt, giọng hơi trầm: “Thôi được rồi. Hôm nay bổn cung gọi các muội đến đây không phải để đùa giỡn. Phụng Dương cô mẫu đã gửi thiệp mời, ngày mai sẽ tổ chức đấu mã cầu, Thịnh Trắc phi đang mang thai, Tô thị phải chăm sóc Uyển nương, lần này Tạ Trắc phi và Diêu thị sẽ cùng đi.”

Lời vừa dứt, sắc mặt vài người dưới điện đều khác nhau. Tạ Nhược Cảnh đương nhiên không để tâm, việc nàng đi nằm trong dự liệu, không có gì bất ngờ. Tô Nam Dữ trước nay không tham gia bất cứ cuộc tranh đấu nào, vì vậy vẫn ngoan ngoãn vâng dạ. Thịnh Văn Cẩm nghe vậy thì sắc mặt cứng đờ, đấu mã cầu là cơ hội hiếm có để giao thiệp với các phu nhân của các phủ, nhưng nghĩ đến đứa con trong bụng, nàng ta đành nén lại. Dù sao thì đấu mã cầu có hay đến mấy cũng không thể sánh bằng sự an toàn của con. Người khiến Tạ Nhược Cảnh chú ý nhất vẫn là Diêu Trừng, người này không phô trương, nghe xong vẫn ngoan ngoãn đáp lời.

Tạ Nhược Cảnh thầm suy ngẫm trong lòng. Diêu thị này, nếu không phải đã hết hi vọng, chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, thì chính là người lòng dạ sâu xa.

Vừa bước ra khỏi Bão Nguyệt Các, Đan Họa vội khoác áo choàng cho Tạ Nhược Cảnh. Khi nàng chuẩn bị bước lên kiệu, bỗng nghe một giọng nói dịu dàng từ bên cạnh: “Tạ muội muội đi thong thả.”

Tạ Nhược Cảnh quay đầu lại, là Tô Nam Dữ đang bế đứa con duy nhất trong phủ là Mạnh Uyển.

Tô Nam Dữ là người hiền lành, trên mặt luôn nở một nụ cười nhạt, khiến người ta nhìn vào cảm thấy như gió xuân mơn trớn.