“Ôi, cái này sao mà được.”
Tạ Nhược Cảnh cười tươi nói: “Đại giám vất vả rồi, nếu đại giám không nhận chút tâm ý này, e rằng sau này thϊếp cũng không dám nhờ đại giám nữa.”
Lời này nghe êm tai, lại cho Trương Đức Bảo đủ mặt mũi. Trương Đức Bảo cũng không từ chối nữa, cười hì hì nhận lấy rồi cáo từ. Đương nhiên người bên cạnh Thái tử không thiếu tiền, nhưng lại coi trọng thể diện vô cùng, hành động này của Tạ Nhược Cảnh không nghi ngờ gì đã cho hắn ta một thể diện rất lớn.
“Nương nương mau xem, hoa này nở thật đẹp, không ngờ vào tiết trời này lại có thể có hoa nở đẹp đến vậy.” Đan Tố nâng hoa đến trước mặt Tạ Nhược Cảnh.
Tạ Nhược Cảnh nhìn sang một cái, quả nhiên không tệ. Là một chậu hoa Ngụy Tử sắp nở, giống hoa này vốn đã hiếm, lại vào tiết trời này thì càng hiếm có. Trước khi xuất giá, Tạ Nhược Cảnh đã thích chăm sóc hoa cỏ, chậu hoa này cũng vừa ý nàng, bèn nói với Đan Tố: “Đem chậu hoa này đặt vào trong gian sưởi, chăm sóc cho thật tốt.”
Thấy thời gian không còn sớm, Đan Họa tiến lên hỏi: “Nương nương, có cần đi mời Thái tử không?”
Tạ Nhược Cảnh khẽ cười: “Không cần, nếu chàng muốn đến thì tự khắc sẽ đến.”
Hai ngày vào phủ này, gần như ngày nào nàng và Thái tử cũng gặp mặt. Ban đầu có sự mới mẻ thì tốt, nhưng ngày nào cũng dính lấy nhau, khó tránh khỏi chán chê, lúc này tách nhau ra một chút cũng là tốt.
Buổi tối Mạnh Chương không đến, Tạ Nhược Cảnh cũng không đi mời, nghe nói hắn đã đến chỗ Thịnh Trắc phi.
Ngày hôm sau, Thái tử phi triệu tập các nàng đến Di Hòa Uyển.
Tạ Nhược Cảnh vốn đến không sớm không muộn, nào ngờ hôm nay vừa vào phòng đã thấy các nàng thϊếp đã có mặt đông đủ.
Thấy Tạ Nhược Cảnh bước vào, Thái tử phi cười nói: “Xem kìa, hôm nay Tạ muội muội lại là người đến muộn nhất.”
Tạ Nhược Cảnh cúi đầu cười: “Là thϊếp đến muộn, xin nương nương thứ tội.”
Thái tử phi thấy nàng hiểu chuyện thì trong lòng cũng có chút hài lòng: “Đâu phải muội đến muộn, rõ ràng là các muội ấy đến sớm thôi.”
“Lời nương nương nói thϊếp không phục.” Kể từ khi Tạ Nhược Cảnh vào phủ, Thịnh Văn Cẩm đã nhìn nàng không vừa mắt. Hai ngày trước Mạnh Chương lại bỏ nàng ta mà đi đến chỗ Tạ Nhược Cảnh, giờ đây càng coi Tạ Nhược Cảnh là cái gai trong mắt.
Nàng ta một tay vuốt ve cái bụng chưa nhô lên, tay kia khều nắp chén trà nói: “Thϊếp thân tuy có thai nhưng vẫn sợ hầu hạ Thái tử phi nương nương không kịp thời, chẳng lẽ Tạ muội muội được sủng mà kiêu rồi?”