Chương 2

Nhà họ Tạ vốn đứng đầu giới sĩ lâm thiên hạ, việc tử tiết này lại càng khiến họ được văn nhân thanh lưu kính trọng, người tự nguyện đến thăm viếng nhiều không kể xiết. Vĩnh Gia Đế cảm động trước lòng trung liệt của nhà họ Tạ, sắc phong đích nữ Nhược Cảnh làm Trắc phi của Thái tử, thứ nữ Tạ Nhược Yên được ghi vào chi của Tạ Cao, nhậm chức thống soái quân Nhữ Nam, đích tử Tạ Diễm vào học ở Học viện Thanh Liễu.

Ai có con mắt tinh tường điều biết việc làm của Vĩnh Gia Đế là để mở đường cho Thái tử vì cưới nữ nhi của nhà họ Tạ đồng nghĩa với việc có thể giành được sự tôn sùng của một nửa số văn nhân, nhưng nữ nhi nhà họ Tạ cũng không thiệt thòi, đợi sau này Thái tử lên ngôi, thế nào nàng cũng là một phi tử.

Thế nhưng rõ ràng Tạ Nhược Yên không nghĩ vậy, trong lòng nàng ấy, trưởng tỷ của nàng ấy xứng đáng với lang quân tốt nhất trên đời này.

Tạ Nhược Cảnh vừa nhìn đã biết hai người họ đang nghĩ gì, thấy vẻ mặt của Tạ Diễm ở bên cạnh cũng y hệt, nàng hiểu rằng hôm nay nhất định phải phân tích rõ ràng, cặn kẽ mọi chuyện cho hai người bọn họ, nếu không sau này mà gây ra họa gì thì nhà họ Tạ coi như xong.

Thế là Tạ Nhược Cảnh ôn tồn hỏi: “Yên Nương, Diễm Lang, hai người có biết trăm năm vinh quang của nhà họ Tạ là từ đâu mà có không?”

“Là do đời đời con cháu nhà họ Tạ giành lấy ạ.” Tạ Diễm nhanh chóng trả lời, trên khuôn mặt non nớt lộ rõ vẻ hiển nhiên.

Tạ Nhược Cảnh thầm thở dài trong lòng, gia đình gặp biến cố lớn, chung quy vẫn là tâm tính trẻ thơ, không nhìn thấu đáo được nhiều chuyện, nàng bèn hỏi tiếp: “Vậy đệ có biết, vì sao cả nhà họ Tạ đều hy sinh không?”

Vừa nghe câu này, cả Tạ Nhược Yên và Tạ Diễm đều chìm vào im lặng. Tạ Nhược Cảnh biết muội muội và đệ đệ đang buồn, nhưng hôm nay nàng đã quyết tâm phải nói rõ ràng cho chúng hiểu, nên cũng không vội, chỉ chờ hai người họ trả lời.

“Là để giữ lấy thanh danh trong sạch của nhà họ Tạ chúng ta.”

Tạ Nhược Cảnh khẽ gật đầu, đứng dậy khẽ xoa đầu Tạ Diễm, trong mắt là sự quan tâm không hề che giấu, ôn tồn nói: “Lời Diễm Lang nói vừa đúng lại vừa không đúng, dù Ngụy Đế của tiên triều là một người mê muội, thất đức, nhưng cuối cùng phụ thân vẫn đã tự tay gϊếŧ quân vương.”

Tạ Nhược Yên: “Nhưng phụ thân là vì bảo vệ bách tính, đó là vì lòng dân.”

Tạ Nhược Cảnh nhìn nàng ấy, cụp mắt xuống, khóe môi nở nụ cười mang theo chút châm biếm: “Dù nguyên do như thế nào thì chuyện bề tôi gϊếŧ vua cũng đều là việc thế gian không dung.

Tạ Diễm còn nhỏ tuổi, lại thêm huyết khí hăng hái, không kìm được phản bác: “Chẳng lẽ quân vương có mê muội đến mấy thì chúng ta cũng chỉ có thể làm theo sao?”