Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tạ Quý Phi

Chương 19

« Chương TrướcChương Tiếp »
Lưu ma ma nghe vậy liền biết Lý Dụ Như đã nghĩ quẩn, bà ta vội vàng khuyên tiếp: “Nương nương tốt của nô tỳ ơi, sao người lại nhất quyết đối đầu với Tạ thị đó vậy? Nàng ta cũng chỉ là một Trắc phi mà thôi.”

Lý Dụ Như nghẹn lại, có chút ai oán nhìn Lưu ma ma: “Có bao giờ ngươi thấy Điện hạ quan tâm đến gian bếp nhỏ của một Trắc phi bao giờ chưa?”

Lý Dụ Như khó coi nhếch môi, giọng nói có chút thê lương: “Dung mạo của Tạ thị, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ động lòng, nhưng ta vốn tưởng rằng Điện hạ không giống như vậy.”

Không giống ở điểm nào? Lý Dụ Như không thể nói ra, nhưng nàng ta chỉ cảm thấy, Mạnh Chương không nên là người sẽ bị sắc đẹp mê hoặc.

Lưu ma ma nhìn Lý Dụ Như lớn lên, thấy nàng ta như vậy trong lòng cũng xót. Tiểu thư từ nhỏ vốn ngang ngược bướng bỉnh, từ khi gả cho Thái tử liền đổi thành tính nết dịu dàng hiền thục. Bà thấy nàng ta như vậy thì cũng đau lòng, bèn ôn tồn an ủi: “Tạ thị mới về phủ được mấy ngày? Dù là để chặn miệng văn nhân thiên hạ thì Thái tử cũng phải làm bộ làm tịch chút đỉnh. Huống hồ, Thái tử giao hết chuyện hậu viện cho người quản lí, chung quy vẫn là xem trọng người.”

Nghe Lưu ma ma khuyên nhủ, Lý Dụ Như cũng tỉnh táo lại, trong lòng lại ngấm ngầm tính toán. Chuyện của Tạ thị tạm thời gác lại, nhưng đứa trẻ trong bụng Thịnh thị thì phải sớm có kế sách.

Lý Dụ Như bên này thế nào tạm thời không nhắc đến. Tạ Nhược Cảnh bên kia lại ung dung tự tại vô cùng.

Trở về từ ngoài, nàng cười tươi dùng bữa trưa, sau đó ngủ một giấc ngon lành. Giờ lại thay một bộ y phục mỏng rồi ngồi trước bàn châm trà.

Trương Đức Bảo vừa bưng một chậu mẫu đơn vào đã thấy tóc Tạ Nhược Cảnh xõa như thác, dáng vẻ vô cùng an nhàn.

“Sao Trương đại giám lại đến đây?” Văn ma ma cười tươi nghênh đón, định đỡ chậu mẫu đơn trong tay Trương Đức Bảo.

Nào ngờ Trương Đức Bảo tránh đi, miệng cười nói: “Sao dám làm phiền ma ma được. Đây là mẫu đơn mới được trồng trong vườn hoa, Thái tử dặn dò, nói hoa này rất hợp với Tạ nương nương, sai nô tài mang đến cho Tạ nương nương ngắm.”

Trương Đức Bảo quả là người tinh ý, trong lời nói chỉ xưng “nương nương”, tuyệt nhiên không nhắc đến chữ “trắc”.

Trương Đức Bảo biết điều, đương nhiên Tạ Nhược Cảnh cũng vui vẻ nể mặt. Nàng ngừng tay: “Phiền đại giám rồi, mời đại giám uống chén trà nghỉ ngơi rồi hẵng đi.”

Nói đoạn, nàng ra hiệu cho Đan Tố ở bên cạnh. Đan Tố hiểu ý, vội vàng nhét một chiếc túi gấm vào tay Trương Đức Bảo.
« Chương TrướcChương Tiếp »