“Điện hạ.” Tạ Nhược Cảnh dừng bước, nhìn Mạnh Chương một cách nghiêm túc, trên mặt Mạnh Chương vẫn là vẻ điềm đạm, cao quý và lạnh lùng, nhưng cũng khẽ "ừm" một tiếng.
“Thϊếp tạ ơn Điện hạ.” Lúc này Tạ Nhược Cảnh thực lòng cảm tạ Mạnh Chương. Dù thế nào, có thể tự tay tiễn muội muội rời đi, nàng vô cùng cảm kích thiện ý của Mạnh Chương.
Mạnh Chương hiếm khi mỉm cười: “Không sao, Tạ tướng quân là công thần, đây cũng không tính là vượt quá khuôn phép.”
Tạ Nhược Cảnh có chút ngạc nhiên nhìn Mạnh Chương, rồi cười nói: “Điện hạ cười trông thật đẹp.”
Mạnh Chương bỗng đỏ bừng vành tai trong nháy mắt, nụ cười trên môi không biết nên giữ hay nên bỏ, nhất thời có chút khó xử.
Trở về phủ Thái tử đã gần trưa, Mạnh Chương vừa đưa Tạ Nhược Cảnh về Bão Nguyệt Các thì thấy nha hoàn Hàm Chương bên cạnh Thái tử phi đến mời, nói rằng Thái tử phi có việc cần bàn bạc.
Đã như vậy, đương nhiên Tạ Nhược Cảnh cũng không tiện giữ hắn lại, bèn tỏ vẻ hiểu chuyện: “Chắc hẳn nương nương có việc quan trọng, Điện hạ mau đi đi.”
Ánh mắt Mạnh Chương dần chùng xuống, hắn vừa mới về phủ mà bên phía Thái tử phi đã phái người đến mời, xem ra bên cạnh hắn có tai mắt.
Thấy Tạ Nhược Cảnh hiểu chuyện như vậy, trong lòng Mạnh Chương lại dâng lên một nỗi phiền muộn. Hắn cau mày, dặn Đan Họa, Đan Tố chăm sóc Tạ Nhược Cảnh thật tốt rồi rời đi.
Nhìn bóng lưng Thái tử khuất dần, Đan Tố có chút cẩn thận tiến lên hỏi: “Hình như Thái tử Điện hạ không vui.”
Tạ Nhược Cảnh thản nhiên, nhấp trà từ tốn đáp: “Thái tử mới là chủ nhân của phủ này. Thái tử vừa về, ngay cả một ngụm trà cũng chưa kịp uống mà đã có người đến mời. Đây là vừa vào phủ đã có kẻ nhận được tin tức, kẻ ở vị trí cao luôn không thích hành tung của mình bị người khác nhòm ngó, bất kể đối phương có là ai.”
...
“Điện hạ, chàng đến rồi.” Lý Dụ Như thấy Mạnh Chương bước vào, trên mặt lập tức nở một nụ cười. Nàng ta vừa đỡ Mạnh Chương cởϊ áσ choàng, vừa vội gọi Lưu ma ma dặn dò: “Điện hạ thích Bích La Xuân, phải pha bằng nước sôi bảy phần nóng.”
Mạnh Chương để mặc Lý Dụ Như bận rộn, trên mặt lại chẳng thể hiện hỉ nộ, chỉ thản nhiên nói: “Thái tử phi có lòng rồi.”
Thấy vẻ mặt Mạnh Chương có chút không vui, trong lòng Lý Dụ Như cũng đánh trống. Nàng ta hồi tưởng một lát, xác nhận bản thân không có gì sai sót liền cho rằng hắn đang lo lắng việc triều chính, bèn cố ý hạ giọng dịu dàng: “Điện hạ nói vậy là sao, Điện hạ được thư thái, đó chính là phúc lớn nhất của thϊếp.”