Chương 15

Mạnh Chương nhất thời có chút ngẩn ngơ, nhưng vẫn ngoan ngoãn bước tới, rút quyển sách trong tay Tạ Nhược Cảnh ra, ôm nàng vào lòng: “Ngoài này gió lớn, sao không đợi ở trong phòng?”

Tạ Nhược Cảnh khẽ cười, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết: “Điện hạ nói sẽ đến, thϊếp chỉ muốn chàng có thể nhìn thấy thϊếp ngay từ cái nhìn đầu tiên.”

Thấy nàng như vậy, trong lòng Mạnh Chương lần hiếm hoi có một cảm giác xót xa, vừa như được lấp đầy, lại vừa như trống rỗng. Hắn không muốn phá vỡ sự tốt đẹp này, nhưng lại xót xa nói: “Sau này cứ đợi trong phòng, ta sẽ cho người đến báo trước.”

“Vâng.” Tạ Nhược Cảnh ngọt ngào đáp, rúc vào lòng Mạnh Chương, kéo hắn cùng xem sách du ký, ngón tay thon mềm chỉ vào một chỗ trên sách, hỏi: “Điện hạ có biết đây là nơi nào không?”

Mạnh Chương nhìn thiếu nữ mềm mại trong lòng, hận không thể hòa nàng vào tim mình, khẽ lướt mắt một cái rồi đáp: “Đại Nguyệt?”

Tạ Nhược Cảnh kinh ngạc nhìn Mạnh Chương, không thể không nói, Mạnh Chương vô cùng hài lòng với ánh mắt này.

Hai người cứ như vậy, một người xem, một người đáp. Cho đến khi Văn ma ma tay cầm đèn l*иg, cười tươi rói đến gọi cả hai vào trong. Tạ Nhược Cảnh định đứng dậy nhưng lại bị Mạnh Chương ôm ngang eo lên, để lại Văn ma ma hiền hậu nhìn theo bóng hai người.

Tắm rửa xong, Mạnh Chương vẫn lật người đè lên Tạ Nhược Cảnh. Bất ngờ, nàng lại dùng chút khéo léo mà phản công, ngồi lên người Mạnh Chương. Nhìn thiếu nữ vừa thẹn thùng vừa táo bạo trên người mình, mặt Mạnh Chương bỗng đỏ bừng.

Sau một hồi mây mưa, Mạnh Chương vẫn cố làm ra vẻ bình tĩnh, tai đỏ bừng hỏi: “Gian bếp nhỏ đã được dọn dẹp xong chưa?”

Cảnh tượng này trong mắt Tạ Nhược Cảnh như một tín hiệu cầu được xoa đầu khen ngợi, nàng bèn vòng tay ôm lấy cánh tay Mạnh Chương, mắt lấp lánh như sao: “Thϊếp tạ ơn Điện hạ, thϊếp biết hết những điều tốt mà Điện hạ dành cho thϊếp.”

Không thể không nói, Tạ Nhược Cảnh đã làm Mạnh Chương vô cùng hài lòng với tâm lí “nam tử đại trượng phu” của hắn. Sau đó, hắn lại nói: “Sắc lệnh bổ nhiệm muội muội nàng đã ban xuống, ngày mai muội ấy sẽ đến Nhữ Nam, nàng có muốn đi tiễn muội ấy không?”

Tạ Nhược Cảnh lộ rõ vẻ mừng rỡ, nếu những lời trước là nàng cố ý làm ra vẻ, thì lời cảm ơn lúc này là xuất phát từ tận đáy lòng. Nhưng nàng lại có chút do dự: “Như vậy có trái với quy củ không ạ?”

“Không sao, ta sẽ đi cùng nàng.” Mạnh Chương vỗ nhẹ lêи đỉиɦ đầu Tạ Nhược Cảnh, mái tóc mềm mại của thiếu nữ cho cảm giác vô cùng dễ chịu.