Chương 14

Mặt Thịnh Văn Cẩm cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng gượng cười đồng ý.

Sau bữa tối, Mạnh Chương muốn rời đi. Dù sao hắn cũng đã cho Thịnh Văn Cẩm đủ mặt mũi, nghĩ rằng người trong hậu viện cũng sẽ không bạc đãi nàng ta, hắn đứng dậy nói: “Nàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, khi nào rảnh ta sẽ đến thăm.”

“Điện hạ muốn đi sao?” Thịnh Văn Cẩm có chút sững sờ, nàng ta vốn nghĩ Thái tử đã đồng ý dùng bữa, tức là đã ngầm đồng ý tối nay sẽ nghỉ lại tại Thúy Hoa Đình.

Mạnh Chương không muốn nói nhiều, chỉ dặn Thanh Anh, Hồng Anh chăm sóc chủ tử cho tốt rồi rời đi.

“Nương nương đừng để trong lòng. Điện hạ vẫn luôn thương nhớ người mà.” Hồng Anh thấy sắc mặt Thịnh Văn Cẩm không tốt, vội vàng tiến lên an ủi.

“Thương nhớ?” Thịnh Văn Cẩm bật cười một tiếng, mắt lại rưng rưng nước: “Đến cả ta mang thai mà cũng không giữ chân được chàng ấy, ả hồ ly tinh Tạ Nhược Cảnh đó thật sự tốt đến vậy sao? Khiến Điện hạ phải sốt sắng chạy đến đó như thế?”

Hồng Anh nghe vậy liền biết chủ tử đã nghĩ sai, nàng ta lại khuyên nhủ: “Hôm qua Tạ Trắc phi mới vào phủ, theo lệ, Điện hạ phải nghỉ lại chỗ nàng ta ba ngày liền. Tạ thị là con cháu công thần, Điện hạ lại là người trọng quy củ, dù thế nào thì nàng ta cũng không thể so được với người. Nương nương, người hãy cứ dưỡng thân thể cho tốt, sinh hạ tiểu Điện hạ mới là chuyện quan trọng nhất.”

Lúc này Thịnh Văn Cẩm mới tỉnh ngộ, khóe miệng nàng ta dần nở một nụ cười nhạt, tay phải khẽ vuốt ve bụng mình: “Ngươi nói đúng, đương nhiên chuyện cấp bách trước mắt chính là sinh hạ tiểu Điện hạ. Nhưng...”

Thịnh Văn Cẩm vẫy tay, ra hiệu cho Thanh Anh ghé tai lại, kể cả Điện hạ không phải vì Tạ Nhược Cảnh mà rời đi thì nàng ta cũng sẽ không để cho Tạ Nhược Cảnh được yên.

Khi Mạnh Chương đến Bão Nguyệt Các, Tạ Nhược Cảnh đang khoác áo choàng, ngồi dưới gốc cây đọc sách, làn da trắng ngần nổi bật trên nền áo đỏ thẫm, vô cùng xinh đẹp.

Trong Bão Nguyệt Các có một cây quế rất lớn, Tạ Nhược Cảnh sai Đan Tố, Đan Họa kê một chiếc trường kỷ và một cái lò than dưới gốc cây, rồi nàng tựa vào ánh nến, say sưa đọc sách du kí.

Mạnh Chương bước vào, cảnh tượng đập vào mắt hắn chính là đây. Mĩ nhân như tranh, lại tựa sương, đẹp đến mức không chân thực, ánh nến vàng vọt chiếu lên mặt Tạ Nhược Cảnh, phủ lên nàng một lớp viền vàng mỏng. Nếu Mạnh Chương có một hình bóng người trong lòng, thì chắc chắn phải là như lúc này.

“Điện hạ?” Phát hiện Mạnh Chương đến, Tạ Nhược Cảnh nghiêng đầu, cười với hắn, rồi nàng giơ tay vẫy vẫy: “Điện hạ mau lại đây.”