Chương 13

Hành động ấy kéo Mạnh Chương trở về thực tại, hắn cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của Thịnh Văn Cẩm. Tuy nàng ta cũng kiều diễm, nhưng nếu so với khuôn mặt của Tạ Nhược Cảnh thì nhìn thế nào cũng thấy không phải lẽ, hắn có chút không vui nói: “Chẳng phải nói là khó chịu lắm sao?”

“Điện hạ đã đến, vậy là không khó chịu nữa rồi?”

Mạnh Chương có chút buồn cười nhìn Thịnh Văn Cẩm, bị hắn nhìn như vậy, trong lòng nàng ta có chút thấp thỏm, nàng ta biết rõ quy tắc của Thái tử. Kẻ nào ở hậu viện mà giở trò tranh sủng, ắt sẽ khiến Thái tử bất mãn, nhưng lần này nàng ta đang mang thai cơ mà? Chẳng lẽ không thể là ngoại lệ sao?

Thấy trên mặt Thịnh Văn Cẩm vẫn có vẻ không hề hối hận, Mạnh Chương lạnh giọng: “Trương Đức Bảo!”

Trương Đức Bảo vốn đang đợi ngoài sân, nghe thấy giọng Thái tử thì lúc này liền thầm kêu không hay, hắn ta vội vàng tiến lên quỳ xuống: “Có nô tài.”

“Ngươi đi mời Thái y đến, xem cẩn thận cho Thịnh Trắc phi, rốt cuộc là khó chịu ở đâu.”

Thịnh Văn Cẩm nghe vậy liền nhất thời không thể tin nổi, nàng ta bầu bạn với Thái tử bao năm, Thái tử chưa từng hạ mình xuống đến thế.

Cảm nhận được bầu không khí lạnh lẽo, Trương Đức Bảo cũng không dám nán lại lâu, cúi đầu vội vã ra ngoài mời Thái y.

Thịnh Văn Cẩm có chút tổn thương nhìn Mạnh Chương: “Chỉ là thϊếp nhớ Điện hạ, muốn mượn danh nghĩa của hài nhi mà mong Điện hạ đến thăm, như vậy cũng không được sao?”

Thấy nàng ta khóc như mưa tuôn, có vẻ là thực sự đau lòng, Mạnh Chương cũng có nghĩ đến tình nghĩa bao năm qua. Vả lại, ông ngoại của nàng ta, Thịnh Các lão là người có công với Đại Tấn, không thể làm nguội lạnh lòng công thần. Mạnh Chương tiến lên ôm Thịnh Văn Cẩm vào lòng, vỗ về an ủi: “Gần đây ta có chút việc bận, nhưng đó không phải là lí do để nàng giở thủ đoạn.”

Thịnh Văn Cẩm thấy Mạnh Chương chịu an ủi liền biết chuyện vừa rồi coi như đã qua, nàng ta níu tay áo hắn, làm nũng: “Vậy Điện hạ ở lại dùng bữa tối rồi hẵng đi nhé?”

Mạnh Chương định buổi tối sẽ về với Tạ Nhược Cảnh, nhưng Thịnh Văn Cẩm đang mang thai, ở lại dùng bữa với nàng ta cũng là chuyện hợp tình hợp lí, bèn gật đầu: “Được.”

Nghe Mạnh Chương đồng ý, Thịnh Văn Cẩm càng vui mừng khôn xiết, vội sai Hồng Anh, Thanh Anh đến nhà bếp nhỏ trông chừng, làm vài món mà Mạnh Chương thích.

Nhưng nàng ta còn chưa kịp vui vẻ được bao lâu thì đã nghe Mạnh Chương nhìn nàng ta nói một cách thản nhiên: “Lần này bỏ qua, nhưng nếu sau này còn giở những trò khôn vặt này, đừng trách ta không nể mặt.”