Chương 12

Một lúc lâu sau, không nghe thấy Mạnh Chương lên tiếng, Trương Đức Bảo đang định nói chuyện khác thì lại nghe thấy Mạnh Chương hỏi: “Đi thỉnh an thế nào? Có ai bắt nạt nàng không?”

Trương Đức Bảo lau mồ hôi trên trán, đáp: “Dạ không, chỉ là trò chuyện với Thịnh Trắc phi vài câu.” Nói đến Thịnh Trắc phi, Trương Đức Bảo không khỏi thở dài trong lòng. Người xem, thật khéo làm sao, lại cứ nhằm đúng ngày thứ hai Tạ Trắc phi vào phủ để báo tin có thai, chẳng phải là đang cố tình tát vào mặt Tạ Trắc phi sao.

Nếu nói chủ tử không để tâm thì không sao, nhưng rõ ràng chủ tử đã để bụng rồi.

“Bữa trưa nàng dùng thế nào?”

Lần này Trương Đức Bảo không cần đoán cũng biết Mạnh Chương hỏi ai, thẳng thừng đáp: “Khi Đan Tố cô nương ở bên cạnh Tạ Trắc phi đến nhà bếp lĩnh thức ăn, trà sữa mà Tạ Trắc phi yêu cầu đã bị Hồng Anh cô nương bên cạnh Thịnh Trắc phi lấy đi rồi ạ.”

Bước chân Mạnh Chương khựng lại, Trương Đức Bảo loạng choạng suýt nữa đâm vào, may mà kịp thời đứng vững nhưng lại nghe thấy giọng Mạnh Chương có chút không vui: “Ta nhớ viện của Trắc phi có thể tự lập bếp nhỏ mà.”

Chuyện này... Trương Đức Bảo rõ những mánh khóe trong hậu viện như lòng bàn tay, nhưng cũng không tiện nói thẳng, vì vậy bèn cân nhắc rồi đáp: “Có lẽ Thái tử phi nương nương quên mất chăng.”

Mạnh Chương khẽ hừ một tiếng: “Hãy sắp xếp cho nàng xong xuôi trước bữa tối, nàng là người Nhữ Nam, tìm hai đầu bếp người Nhữ Nam đưa đến.”

Trương Đức Bảo thầm có chút ngạc nhiên, Thái tử gia bận ngược bận xuôi mà vẫn có thể nhớ những chuyện vụn vặt của Tạ Trắc phi, xem ra tiền đồ sau này của Tạ Trắc phi cũng rộng mở khôn lường rồi.

Vừa dứt lời đã đến cửa Thúy Hoa Đình.

“Thưa Điện hạ, người đã đến rồi! Nương nương nhà nô tì bụng dạ khó chịu lắm, cứ mong người đến thăm mãi thôi.” Mạnh Chương vừa bước vào cửa, Hồng Anh đã nghênh đón, miệng nói Thịnh Trắc phi không khỏe nhưng lòng lại thầm đắc ý. Chủ tử được sủng, phận nô tì như bọn họ cũng được nhờ.

Mạnh Chương thấy vậy có chút không vui, tiếng phụ nữ khóc lóc ỉ ôi khiến hắn phiền lòng, nhưng nghĩ đến người trong nội thất là kẻ đang mang cốt nhục của mình, hắn vẫn nén lại.

Vừa bước vào trong đã thấy Thịnh Văn Cẩm khoác chiếc áo sa mỏng manh tiến lại gần. Sau lưng nàng ta, Hồng Anh cũng lẳng lặng lui xuống một cách khôn khéo.

Nhìn thấy cảnh này, Mạnh Chương sao có thể không rõ. Nàng ta nói khó chịu là giả, tranh sủng mới là thật. Trong lòng hắn chợt nhớ đến gương mặt rực rỡ tựa ráng chiều kia, liệu nàng có vì tranh sủng mà cũng làm vậy chăng?

Thấy Mạnh Chương có chút xuất thần, Thịnh Văn Cẩm liền vòng tay qua dải lưng quần của hắn, mềm mại tựa vào l*иg ngực: “Điện hạ đã lâu không ghé, thϊếp nhớ chàng lắm.”