Chương 1

Năm Vĩnh Gia thứ hai, mùng ba tháng hai.

Vừa qua khỏi dịp Tết Nguyên đán, gió ở Kiến Kinh vẫn còn vương hơi lạnh đến cắt da, nhưng không khí ở trong phủ nhà họ Tạ ở Kiến Kinh lại vô cùng náo nhiệt. Tiếng guốc mộc lộc cộc trên sàn nhà, trên tay của các nha hoàn, ma ma ôm theo y phục, trang sức, nườm nượp kéo vào Sương Hoa Các.

Thế nhưng, bên trong Sương Hoa Các lúc này lại chỉ còn lại ba tỷ đệ.

Tạ Nhược Yên ngắm nhìn người trưởng tỷ ở trước mắt, dù từ nhỏ đã lớn lên trong nhà quyền quý, từng gặp không ít mỹ nhân, nhưng nàng ấy cũng phải thừa nhận, e rằng khí chất thoát tục của trưởng tỷ mình là độc nhất vô nhị trên đời.

Tạ Nhược Cảnh chỉ khoác một bộ y phục ngủ màu xanh đơn giản, mái tóc dài buông xõa sau lưng. Dù hôm nay là ngày đại hôn của nàng, nhưng thần sắc của nàng vẫn điềm đạm, không lộ nhiều vẻ hân hoan. Chỉ khi ngước mắt nhìn thấy đệ đệ và muội muội, trong mắt nàng mới thoáng hiện lên chút vui vẻ.

Thấy đôi mắt của Tạ Nhược Yên đã đỏ hoe, Tạ Nhược Cảnh khẽ thở dài, nhẹ giọng nói: “Đợi ta thành hôn xong thì lễ sắc phong của muội sẽ được ban xuống, nữ tướng quân đầu tiên của Đại Tấn, lẽ nào sau này ra ngoài muội vẫn cứ mít ướt thế này ư?”

Việc có thể danh chính ngôn thuận thống lĩnh Nhữ Nam, kế thừa di chí của thúc phụ là điều Tạ Nhược Yên theo đuổi cả đời. Thế nhưng, nghĩ đến việc tỷ tỷ phải đi làm Trắc phi cho người ta là lòng nàng ấy lại không sao vui nổi, chỉ uất ức đáp: “Nếu sắc phong này phải đổi bằng hôn sự của a tỷ, vậy thì muội thà không cần!”

Trưởng tỷ vốn là đích trưởng nữ đường đường chính chính, đoan trang hiền thục, vậy mà nay lại phải gả đi làm thϊếp cho người. Nếu không phải vì nàng ấy vô dụng... Nghĩ vậy, trên mặt Tạ Nhược Yên không khỏi lộ rõ mấy phần căm hận.

Nói ra thì Tạ Nhược Cảnh cũng đúng là đen đủi. Phải biết rằng, nhà họ Tạ đã trấn giữ Nhữ Nam hơn trăm năm, chia sẻ thiên hạ cùng với vị Hoàng đế khai quốc của Đại Ngụy, nàng chính là đích nữ duy nhất của đời này nhà họ Tạ, nói là tôn quý hơn công chúa cũng không quá lời. Đáng tiếc, Ngụy Đế làm trái đạo lý, ép dân chúng phải khởi nghĩa chống đối khắp nơi, Hoàng đế đương triều chính là một trong số đó. Khi ấy, tộc trưởng Tạ Duy trấn thủ Kiến Kinh, thúc phụ Tạ Cao cùng bốn người con mất mạng ở ngay trên chiến trường, tất cả đều hy sinh.

Cho đến khi Hoàng đế đương triều đánh tới Kiến Kinh, để bảo toàn bách tính toàn thành bình an vô sự, Tạ Duy đích thân bắt Ngụy Đế, mở cổng thành, đón Hoàng đế đương triều vào thành. Đêm đó, ngoại trừ đích nữ Tạ Nhược Cảnh, đích tử Tạ Diễm, thứ nữ Tạ Nhược Yên, cả nhà họ Tạ đều tử tiết để bảo toàn danh tiết trong sạch của dòng họ.