Chương 40: Rất nguy hiểm

Kể từ lúc gặp chuyện ngày hôm qua, Triệu Phúc Sinh đến giờ vẫn chưa có một hột cơm nào vào bụng. Cơn đói cồn cào hành hạ nàng, khiến mắt nàng hoa lên từng đợt.

Thế nhưng lúc này nàng đã không còn đường lui. Tìm ra manh mối về "hẻm Ăn Mày" chính là tia hy vọng sống duy nhất của nàng.

Nàng lắc đầu, cưỡng ép dập tắt ý nghĩ muốn trốn chạy trong lòng, cố nén lại cảm giác cuộn trào trong dạ dày. Sau khi trấn tĩnh lại, nàng bèn đẩy tung cánh cửa sổ đang khóa chặt, để cho không khí trong phòng được lưu thông. Khi mùi hương ngột ngạt dần tan đi, nàng mới tiện tay trải một cuộn án thư đang vứt bừa trên bàn ra xem.

Trên văn thư ghi lại rằng: Ngày 4 tháng 1 năm Đại Hán thứ 231, tại làng chài thuộc trấn Hoa Dung, huyện Vạn An, đã thu phục được một con quỷ bên trong từ đường của làng.

Tiếp sau đó là phần ghi chép về bối cảnh của làng chài. Theo đó, phần lớn dân làng đều sống bằng nghề đánh bắt cá, và cũng vì lẽ đó mà ngôi làng này mới có tên như vậy.

Triệu Phúc Sinh đọc tiếp:

"Ta đã dẫn theo ba vị Lệnh sứ là Vương Toàn, Chu Lệnh và Tôn Ngũ, nhưng cuối cùng cả ba người đều lần lượt bỏ mạng dưới tay lệ quỷ.

Mãi cho đến khi Tôn Ngũ chết, ta mới phát hiện ra được quy tắc gϊếŧ người của lệ quỷ, từ đó rút ra được quy luật như sau.

Quỷ vật cấp Tụy, lấy nước làm vật dẫn.

Hễ nơi nào có nước, bóng quỷ sẽ xuất hiện. Một khi có người nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình dưới nước thì sẽ bị con quỷ đó đánh dấu, và cuối cùng là bị lệ quỷ đến đòi mạng.

Sau khi đã xác định rõ phương thức và quy trình gϊếŧ người của quỷ quái, ta đã liều mình nhìn vào hình ảnh phản chiếu dưới nước, sau đó bịt mắt lại trong suốt quá trình còn lại. Chỉ có nhờ vậy mới có thể thoát khỏi quy tắc gϊếŧ người của lệ quỷ.

Sau khi phương pháp này được truyền đi, tất cả những người còn sống sót đều lần lượt làm theo, cuối cùng đã đẩy con quỷ vào tình thế "không còn ai để gϊếŧ", và rồi nó đã tự rời khỏi làng chài."

...

Tuy quá trình diễn ra sau đó không được ghi lại chi tiết, nhưng Triệu Phúc Sinh vẫn cầm cuộn văn thư trên tay, trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu.

Vụ án này trông có vẻ đơn giản, cách giải quyết cũng nằm ngoài dự liệu của Triệu Phúc Sinh, thế nhưng, qua vài dòng chữ ngắn ngủi của người ghi chép ngày đó, nàng vẫn có thể cảm nhận được sự may mắn còn sót lại.

Chỉ một cuộn văn thư mà nàng tùy ý cầm lên, ghi lại một vụ án mà Trấn Ma Ty cử đi tổng cộng bốn người, vậy mà đã có tới ba người bỏ mạng.

Có thể thấy rằng, cho dù những lời của Phạm Tất Tử có nửa thật nửa giả, nhưng việc giao chiến với quỷ vô cùng hiểm ác là sự thật không thể chối cãi.

“Cấp Tụy…”

Phạm Tất Tử cũng từng nhắc đến cấp Tụy. Hắnta nói rằng, một khi quỷ vật đột phá lên cấp Tụy thì sẽ sở hữu năng lực tạo ra Quỷ Vực.

“Không biết giữa cấp Tụy và cấp Sát còn có cấp bậc nào khác không…” Điều duy nhất có thể chắc chắn lúc này là mức độ đáng sợ của quỷ cấp Sát cao hơn cấp Tụy, còn về việc cấp Tụy rốt cuộc là cấp bậc như thế nào, nàng cũng không thể biết được.

Hiện giờ, Phạm Tất Tử chỉ một lòng muốn trốn thoát, vậy nên trước khi nàng đồng ý lấy Hồn Mệnh của hai người họ ra, tuyệt đối không thể tin tưởng kẻ này.

Nàng cuộn lại văn thư, đặt trở lại bàn.

Tư liệu trừ quỷ được ghi lại trong văn thư này không chỉ khích lệ nàng rất nhiều, mà đồng thời cũng mở ra cho nàng một hướng suy nghĩ hoàn toàn mới.

Với thực lực còn yếu ở giai đoạn đầu, nàng không nhất thiết phải liều mạng với quỷ.

Theo như những gì được ghi trong văn thư, chỉ cần tìm ra quy tắc và quy luật gϊếŧ người của con quỷ, sau đó phá vỡ quy luật đó, khiến cho quỷ quái "tin rằng" nó đã gϊếŧ hết người, thì rất có khả năng nó sẽ tự động rời đi.

“Vậy chẳng phải đây chính là phương pháp đánh lừa hay sao?” Nàng khẽ thì thầm, đôi mắt chợt sáng lên.

Ở hẻm Ăn Mày đã xuất hiện Quỷ Vực, mà sự tồn tại của Quỷ Vực lại là do ảnh hưởng của lệ quỷ. Vậy thì sau khi vào đó, chỉ cần nàng tìm ra quy tắc gϊếŧ người của nó, tạm thời lừa cho nó rời đi, Quỷ Vực sẽ tự nhiên biến mất, và vụ án chẳng phải là sẽ được hoàn thành hay sao?

Ý nghĩ này đã tiếp thêm cho nàng rất nhiều động lực.

Nàng lại cầm lên một cuộn văn thư khác, sau khi mở ra, trên đó viết:

"Ngày 17 tháng 10 năm Đại Hán thứ 223, tại trấn Cử Nhân, huyện Vạn An. Trong trấn…

Quỷ vật cấp Tụy, hai Lệnh sứ đồng hành đều đã chết."

Phía sau có ghi chú tên của hai người.

...

Sau đó, nàng đọc liên tiếp thêm vài cuộn hồ sơ vụ án nữa, và phát hiện ra rằng phương pháp phá án phần lớn đều là tìm ra quy tắc để lừa cho quỷ quái rời đi, rất hiếm có trường hợp dùng thực lực để xua đuổi chúng. Đồng thời, Triệu Phúc Sinh cũng nhận thấy một điểm chung giữa các cuộn hồ sơ này: tất cả những con quỷ được ghi lại đều là cấp Tụy.

Từ điểm này, nàng có thể đại khái suy đoán rằng, nếu quỷ quái cũng được phân chia cấp bậc, thì có lẽ cấp Tụy chính là cấp bậc thấp nhất của những con quỷ đã thành hình.

Nhưng cho dù là vậy, chúng vẫn vô cùng đáng sợ.

Nàng nhận ra rằng trong mỗi cuộn hồ sơ đều có người chết. Nhiều thì tất cả Lệnh sứ đồng hành đều bỏ mạng, ít thì cũng một người. Tỷ lệ tử vong cao đến đáng sợ này khiến cho Triệu Phúc Sinh không khỏi kinh hồn bạt vía.

Lần này nàng đến hẻm Ăn Mày, với thái độ mà Phạm Tất Tử đang thể hiện lúc này, e rằng hắn sẽ không đồng hành cùng nàng. Hơn nữa, trong tình huống cả hai bên đều đề phòng lẫn nhau, nàng cũng không hề tin tưởng huynh đệ Phạm thị.

Nói cách khác, rất có thể nàng sẽ phải một mình giải quyết chuyện này. Và nếu dựa theo tỷ lệ tử vong trong các hồ sơ cũ của Trấn Ma Ty mà nàng đã xem, thì xác suất tử vong của nàng là một trăm phần trăm.

“…”

Triệu Phúc Sinh chìm vào trầm tư.