Chương 39: Tra cứu án quỷ

Sau khi thông suốt được điểm này, Triệu Phúc Sinh liền nhận ra rằng vụ án này không thể không phá. Việc này không chỉ đơn thuần là vì muốn thu thập công đức để mở khóa thần vị trên Phong Thần Bảng, mà đồng thời nàng cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của Trấn Ma Ty, để tránh bị Quỷ Trành Giả trong Hồn Mệnh Sách trừng phạt.

“Hù—” Triệu Phúc Sinh hít một hơi thật sâu.

Nàng không biết gì về Trấn Ma Ty, cũng không hiểu rõ hậu quả của việc đi ngược lại lời nguyền quỷ dị. Nhưng một khi đã dính dáng đến những chuyện liên quan đến "quỷ", thì đều là chuyện sống còn, nên tự nhiên phải cẩn trọng gấp bội, cố gắng giảm thiểu khả năng mắc sai lầm của bản thân.

Tình hình vô cùng bất lợi cho nàng. Triệu Phúc Sinh ngồi một lúc lâu, rồi đột nhiên đứng dậy.

Nàng quay đầu lại nhìn cha mẹ của nguyên chủ một cái, rồi khẽ nói:

"Con sẽ chôn cất hai người cho mồ yên mả đẹp trước, sau đó mới đi xử lý vụ án của Trấn Ma Ty."

Lần này đi, nàng không biết liệu có thể bình an trở về hay không, thế nhưng ngồi chờ chết lại không phải là tính cách của nàng.

Ánh mắt Triệu Phúc Sinh dần trở nên kiên định. Nàng phủi bụi trên người, rồi đứng dậy đi về phía gian nhà phụ, nơi Trấn Ma Ty cất giữ những hồ sơ vụ án cũ.

Phạm Tất Tử là kẻ gian trá xảo quyệt, lời nói cũng nửa thật nửa giả, nhưng riêng trong chuyện nhỏ nhặt là nơi cất giữ hồ sơ vụ án thì hắn ta lại không hề nói dối.

Theo lời chỉ dẫn của hắn ta, Triệu Phúc Sinh bước vào gian nhà phụ đó.

Sau khi nguyên chủ gia nhập Trấn Ma Ty, giai đoạn đầu vì tính cách nhút nhát nên không dám đi lung tung, phạm vi hoạt động gần như chỉ giới hạn ở những nơi mà huynh đệ Phạm thị chỉ định. Về sau, khi tai họa quỷ ám bùng phát, nàng lại càng không có tâm trí hay sức lực để ý đến xung quanh, sớm đã bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, chỉ một tiếng gió thổi cỏ lay cũng đủ khiến nàng run sợ.

Đây là lần đầu tiên Triệu Phúc Sinh bước vào căn phòng này.

Ấn tượng đầu tiên của nàng là cả căn phòng vô cùng bừa bộn.

Nương theo ánh sáng le lói từ ô cửa sổ trên cao hắt vào, nàng có thể thấy trên những kệ gỗ, mặt đất, bàn dài và ghế đẩu xung quanh còn sót lại vô số vết đen khô cứng, loang lổ như bị vẩy ra. Dựa vào trực giác, Triệu Phúc Sinh đoán rằng đây hẳn là vết máu.

Nàng ngẩng đầu nhìn lên, kinh ngạc phát hiện ngay cả trên xà nhà cao hơn một trượng cũng vương vãi đầy máu tươi. Một sợi tơ nhện bọc trong những mảnh máu thịt vụn vỡ, rủ xuống từ mái hiên, đã khô cứng và chuyển sang màu đen, trông hệt như một cột thạch nhũ treo ngược.

Hôm đó, nơi này có lẽ đã xảy ra chuyện không may. Khi tai họa quỷ ám ập đến, có lẽ một người nào đó của Trấn Ma Ty đã bị lệ quỷ gϊếŧ chết tại đây. Người đến thu dọn thi thể sau đó có lẽ đã không còn tâm trạng để dọn dẹp cẩn thận, chỉ làm qua loa cho xong chuyện. Những quyển trục công văn bị xô đẩy lộn xộn và một vài vết máu còn sót lại đã không được lau sạch, vương vãi khắp sàn nhà.

Dù cho lúc này trong phòng ngoài nàng ra không còn ai khác, nhưng sự kinh hoàng và khϊếp sợ của những người ở Trấn Ma Ty khi gặp nạn dường như vẫn còn vương lại qua khung cảnh tan hoang này.

Dọc theo tường trong phòng là những dãy kệ san sát, ngoài một vài ngăn trống ra thì hầu hết các ngăn đều chứa đầy những quyển trục công văn. Ở giữa đặt một chiếc bàn dài cùng vài chiếc ghế đẩu tròn có thắt eo, còn ở đầu bàn là một chiếc ghế vuông lưng cao.

Triệu Phúc Sinh đếm thử, có đến tám chiếc ghế đẩu như vậy.

Không gian căn phòng này không hề nhỏ, ngoài ra xung quanh vẫn có thể đứng được khá nhiều người.

Nhìn vào cách bài trí này, Triệu Phúc Sinh gần như có thể mường tượng ra cảnh tượng huy hoàng của Trấn Ma Ty ở huyện Vạn An khi xưa, lúc các vị Lệnh Ty, Lệnh Sứ trong phủ nha cùng tụ họp tại đây để bàn bạc án kiện.

Tiếc thay, thời huy hoàng cuối cùng cũng lụi tàn, cả nha môn giờ chỉ còn lại vỏn vẹn ba người.

Sự tương phản tột độ này, kết hợp với hiện trường vụ án quỷ dị trong gian nhà phụ, đã tạo nên một cảm giác hung sát, rợn người ập thẳng vào mặt.

Khi nàng đẩy cửa bước vào, bụi bặm trong phòng bay lên mù mịt, phá vỡ sự tĩnh lặng bao trùm, và một mùi ẩm mốc mục nát liền xộc vào mũi nàng.

Cái mùi kinh khủng này cùng với cảnh tượng tan hoang khắp phòng đã khơi dậy nỗi sợ hãi sâu trong lòng Triệu Phúc Sinh. Nàng gần như ngay lập tức nổi da gà khắp lưng, một sự thôi thúc muốn thoát khỏi nơi này trào dâng trong tâm trí.