Nàng mới trọng sinh đến Đại Hán triều, cho nên chưa quen cuộc với cuộc thì nàng đã nghe huynh đệ Phạm nhắc đến mấy lần rồi.
Phạm Tất Tử dường như rất kiêng dè lão, trước đây thậm chí còn coi việc giới thiệu người này cho nàng làm quen như một điều kiện giao dịch với nàng.
"Không sai." Phạm Tất Tử cũng không giấu nàng, nói thẳng:
"Hai người họ cùng tông cùng tộc, ta khuyên cô cũng đừng đắc tội lão ta. Chuyện quan tài, cô cứ nghĩ cách khác đi, không mua chịu được đâu. Bây giờ Trương lão bản chỉ nhận hiện ngân, tuyệt đối không cho nợ."
Vẻ mặt hắn ta vênh váo, lời nói đầy khıêυ khí©h, như thể cố ý muốn chọc cho Triệu Phúc Sinh nổi giận thật sự vậy.
Triệu Phúc Sinh nghe hắn ta nói vậy, im lặng một lúc lâu, rồi đột nhiên cười khẩy:
"Ngươi gọi lão Trương chủ tiệm quan tài đến đây."
Phản ứng của nàng nằm ngoài dự đoán của Phạm Tất Tử. Hắn ta sững người một lúc, rồi cũng "xì" một tiếng, quay đầu nói:
"Vô Cứu, đệ gọi Trương lão bản qua đây."
Phạm Vô Cứu rất nghe lời hắn ta, nghe hắn ta nói vậy, bèn ra đứng trước cửa, lớn tiếng gọi:
"Lão Trương, qua đây thanh toán tiền!"
Giọng hắn ta oang oang, tiếng vang sang sảng, tiếng gọi vừa dứt, xung quanh đều nghe rõ mồn một. Không chỉ Lão Trương trong tiệm quan tài ló đầu ra, mà ngay cả tiệm hương nến vàng mã cũng có người thò đầu ra xem.
Phạm Tất Tử cười khẩy, ánh mắt có chút không tốt lành:
"Phúc Sinh, quên nói với cô, vì trước đây lo liệu tang sự, không chỉ tiệm quan tài nợ tiền, mà ngay cả tiệm hương nến vàng mã cũng nợ không ít đâu."
"Không sao, ngươi gọi cả họ đến đây."
Triệu Phúc Sinh khẽ trầm ngâm, rồi gật đầu.
Trông nàng không hề hoang mang, vẻ mặt bình tĩnh thản nhiên. Phạm Tất Tử có chút nghi ngờ nhìn nàng, nhíu mày, nhưng không nói gì thêm.
Lão Trương chủ tiệm quan tài nhanh chóng dắt theo một tiểu nhị gầy trơ xương đến.
Lão Trương này đầu hói quá nửa, chóp mũi đỏ ửng, đôi mắt ti hí thỉnh thoảng lóe lên tia sáng tinh ranh, tướng mạo gian xảo, nhìn là thấy ghét.
Lúc này, lão đột nhiên bị huynh đệ Phạm thị gọi đến Trấn Ma Ty, không biết mấy người này đang có âm mưu gì, nên vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ nhìn chằm chằm Triệu Phúc Sinh.
Lão không lạ gì Triệu Phúc Sinh. Mối quan hệ với thợ làm giấy Trương đã khiến lão sớm biết Triệu Phúc Sinh chẳng qua chỉ là kẻ thế mạng do huynh đệ Phạm thị tìm về. Chuyện ba người nhà họ Triệu trong Trấn Ma Ty hôm qua chết dưới tay lệ quỷ không qua mắt được lão, nhưng lão không ngờ người đã chết hôm nay lại xuất hiện sờ sờ trước mặt mình vào sáng sớm.
Khi nhìn thấy Triệu Phúc Sinh, lão còn tưởng mình giữa ban ngày ban mặt gặp phải ma sống, sợ đến đứng tim.
"Cô…"
Lão kinh ngạc nghi ngờ nhìn chằm chằm Triệu Phúc Sinh.
Tiếp xúc gần thế này, lão đương nhiên nhận ra sắc mặt của Triệu Phúc Sinh tuy tái nhợt, nhưng đôi mắt sáng ngời có thần, hơi thở đều đặn, rõ ràng là một người sống sờ sờ.
"Nghe nói Trấn Ma Ty chúng ta nợ không ít tiền?" Triệu Phúc Sinh không để ý đến ánh mắt dò xét của lão, mà trầm giọng hỏi.
Vóc người nàng gầy gò, khoác trên mình bộ y phục rõ ràng không vừa vặn, nhưng thần thái và giọng điệu khi nói chuyện lại khác hẳn trước kia. Ánh mắt nàng không còn né tránh, nhìn người với vẻ bình thản.
Lão Trương có thể mở tiệm quan tài trên con phố này, dĩ nhiên không phải hạng tầm thường. Nghĩ đến tình hình của nàng, trong đầu lão cũng nảy ra suy nghĩ giống hệt Phạm Tất Tử: Người điều khiển quỷ.
Nha đầu vốn dùng để gánh tai họa này lẽ nào lại trong họa có ‘phúc’, đã thành công điều khiển được con lệ quỷ mất kiểm soát kia?
Trong lòng lão đang tính toán, miệng thì liên tục đáp lời:
"Vâng."
"Nợ bao nhiêu tiền, ông tính một lượt xem."
Triệu Phúc Sinh nói.
Trong lòng Lão Trương còn chút ngờ vực, nhưng vẫn gọi tiểu nhị có cái bụng to như cái sọt vẫn theo bên cạnh lão tới.
Tên đó vẻ mặt đờ đẫn, ôm sổ sách lết bước tiến lên.
Hắn ta trông rất kỳ quái, tứ chi gầy gò khẳng khiu, má hóp lại chỉ còn da bọc xương, mí mắt sụp xuống, ấy thế mà bụng lại to như cái sọt, khiến dáng vẻ hắn ta có chút chậm chạp.
Lúc đứng trước mặt Triệu Phúc Sinh, hắn ta ngước mí mắt lên, lòng trắng mắt ngả vàng, đôi mắt có vẻ hơi đυ.c ngầu.
Đến gần hơn, Triệu Phúc Sinh mơ hồ ngửi thấy trên người hắn ta dường như thoang thoảng một mùi xác thối lúc có lúc không.
Không biết có phải do trên người mình vốn có một con quỷ ám hay không, Triệu Phúc Sinh đối với ‘quỷ’ khí cực kỳ nhạy bén, bị hắn ta nhìn một cái thì lập tức rùng mình sởn gai ốc, cảm thấy trước mặt dường như không phải là một người sống sờ sờ.
Nhưng so với sự căng thẳng của Triệu Phúc Sinh, tiểu nhị lại càng bất an hơn, trong khoang mũi phát ra tiếng ‘khò khè’, trong cái bụng lớn kia dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy, đội cả áo lên, di chuyển không ngừng dọc theo bụng.
Lão Trương thấy cảnh này, ngược lại lại yên tâm.
Lão ra hiệu cho tiểu nhị đặt sổ sách xuống, xua tay bảo hắn ta lui ra.