Nàng như người mất hồn, mặc cho tay hắn ta kéo chạm vào quyển sách ngọc bằng phỉ thúy kia.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Triệu Phúc Sinh chạm vào sách ngọc, trên sách ngọc đột nhiên có vầng sáng lóe lên, dần dần hiện ra ba hình người nhỏ màu đen được ánh sáng đỏ bao bọc.
Bóng ảnh cuối cùng biến mất, hóa thành ba cái tên. Những cái tên đó xếp thành hình chữ "Phẩm", tên của Triệu Phúc Sinh nằm ở chính giữa, hai cái tên bên dưới lần lượt là: Phạm Tất Tử, Phạm Vô Cứu.
Ánh sáng máu quỷ dị quấn quanh tên của ba người, trông cực kỳ hung dữ.
Khi Phạm Tất Tử nhìn thấy tên của hai huynh đệ mình, trong mắt lộ vẻ kích động, kéo tay Triệu Phúc Sinh sờ về phía hai cái tên đó.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào hai cái tên đó, huynh đệ Phạm Tất Tử đồng loạt lộ ra nụ cười, tưởng rằng đại sự sắp thành – Phạm Tất Tử dồn sức một lần, đang định dùng sức kéo tay Triệu Phúc Sinh để "kéo" tên ra thì bàn tay trong lòng bàn tay hắn ta đột nhiên truyền đến lực kháng cự.
Triệu Phúc Sinh nắm chặt bàn tay, mạnh mẽ rút tay về:
“Không được.”
Ánh mắt nàng hết đi vẻ mờ mịt, trở nên kiên định.
Sắc mặt của Phạm Tất Tử, Phạm Vô Cứu thì từ vui chuyển sang kinh ngạc, Phạm Tất Tử vừa kinh ngạc vừa tức giận:
“Cô, cô –”
“Ngươi hãy nghe ta nói, chúng ta là người của Trấn Ma Ty huyện Vạn An, không nên gặp chuyện là nghĩ đến trốn tránh, đúng không?” Nàng như nhìn thấy một tia sáng trong tuyệt vọng, cả người quét sạch vẻ uể oải, ánh mắt dần trở nên lanh lợi và sắc bén, khi nhìn huynh Phạm thị, trên mặt từ từ nở nụ cười.
Không hiểu vì sao, Phạm Tất Tử bị nụ cười của nàng làm cho trong lòng thấy lạnh lẽo, theo phản xạ nới lỏng cổ tay nàng ra, đang định lùi về phía sau thì Triệu Phúc Sinh trở tay nắm lấy bàn tay của hắn ta:
“Có câu nói thế nào nhỉ?”
“Nói, nói thế nào?” Trong lòng hắn ta dâng lên một dự cảm không lành.
Cô gái trước mắt quét sạch vẻ nhút nhát và ngu ngơ trước đây, ngược lại như biến thành người khác, cười đến mức khiến hắn ta tim đập chân run.
“Ăn lộc của vua, lo việc của vua, chúng ta thân là Lệnh Ty, Lệnh Sứ của Trấn Ma Ty huyện Vạn An, thì nên bảo vệ bá tánh huyện này.” Triệu Phúc Sinh nghiêm mặt nói:
“Trách nhiệm của Trấn Ma Ty là trừ quỷ, phá án quỷ, bảo vệ sự an nguy của bá tánh huyện Vạn An, phò trợ chính nghĩa!”
“…”
“…”
-
"Ca, huynh nói xem Triệu Phúc Sinh có phải đang giả ngốc không? Hay là nàng ta thật sự phát điên rồi?"
Trong Trấn Ma Ty của huyện Vạn An, Phạm Vô Cứu nghĩ thế nào cũng không thông tại sao Triệu Phúc Sinh lại đột nhiên nói ra những "lời điên tiếng khùng" như vậy.
"Nàng ta chẳng qua chỉ may mắn điều khiển được một con quỷ, trước đó, đến cả quỷ là gì còn không biết, sao lại đột nhiên nghĩ đến chuyện đi trừ quỷ, xử lý án quỷ chứ?" Phạm Vô Cứu thật sự không nghĩ ra.
Triệu Phúc Sinh lúc đó sau khi nói xong một tràng lời nói hùng hồn, liền nói nàng khó khăn lắm mới mạng lớn thoát khỏi kiếp nạn chết chóc, lẽ ra nên tắm rửa thay y phục, hơn nữa còn phải xử lý tang sự của cha mẹ trước.
Vì vậy nàng đã đặt quyển sách ngọc bằng phỉ thúy vào lại Hộp Mệnh Quỷ đó, bảo huynh đệ Phạm thị cất những thứ này đi.
Sau khi nàng nói xong, nhân lúc sắc mặt Phạm Tất Tử tái mét, liền chạy về chính đường nơi đặt thi thể, chuẩn bị lạy "cha mẹ" trước, sau đó thay đồ tang, bỏ lại hai huynh đệ Phạm thị mặt mày ngơ ngác đứng trong sân, ngây ta như phỗng.
"Nàng ta thật sự không sợ chết, hay là tự biết chắc chắn phải chết, nên cố ý muốn kéo huynh đệ chúng ta chết cùng?"
Phạm Vô Cứu còn đang ôm Hộp Mệnh Quỷ, thấy vẻ mặt Phạm Tất Tử đen sì như có thể nhỏ ra nước, mãi không nói gì, không khỏi gọi một tiếng:
"Ca..."
"Được rồi, đừng nói nữa."
Tâm trạng Phạm Tất Tử không tốt, ngắt lời đệ đệ:
"Mặc kệ nàng ta nghĩ thế nào, nhưng ta có thể khẳng định, nàng ta không muốn dời mệnh hồn của hai huynh đệ chúng ta ra, thả chúng ta rời khỏi huyện Vạn An."
"Vậy phải làm sao đây?" Phạm Vô Cứu vừa nghe lời này, có chút lo lắng:
"Sương quỷ ở huyện Vạn An ngày càng dày đặc rồi, một khi sương quỷ phong tỏa cả huyện thành, chúng ta căn bản không thể ra ngoài được nữa, chỉ có thể bị nhốt ở đây chờ chết."
"Không có cách nào." Phạm Tất Tử nói rồi, vẻ mặt dần trấn tĩnh lại.
Sự việc đã đến nước này, Triệu Phúc Sinh bất kể là báo thù hai người họ, hay là có dự định khác, hiện tại xem ra nàng không muốn mọi người chia tay trong hòa bình.
Tâm tính hắn ta đúng là kiên cường, lúc đầu tràn đầy hy vọng lại bị từ chối, lúc này liền có thể che giấu lửa giận trong lòng:
"Nàng ta đến cả quỷ từ đâu mà ra còn chưa rõ, có lẽ ảo tưởng rằng đã điều khiển được quỷ vật, nhất thời đắc ý quên mình, lại dám vọng tưởng thực sự thi hành chức trách của Lệnh Ty để xử lý án."
Phạm Tất Tử dù sao vẫn còn trẻ, nói đến sau cùng rốt cuộc không kìm được lửa giận trong lòng, "xì" một tiếng cười lạnh:
"Thật là không biết trời cao đất dày."
"Giao tiếp với quỷ, cực kỳ nguy hiểm, ta thấy bộ dạng này của nàng ta, nếu thật sự muốn trị quỷ, chỉ sợ sống không quá một tháng."
Nói xong, hắn ta lại bình tĩnh trở lại.
"Vậy bây giờ chúng ta làm sao?" Phạm Vô Cứu rất nghe lời hắn ta, lúc này thấy hắn ta đã bình tĩnh, không khỏi nhìn cái thùng gỗ lớn trước mặt, hỏi một tiếng.
"Cứ chờ thêm đã, đừng vội." Trong mắt hắn ta lóe lên vẻ lạnh lẽo, nói:
"Đợi lúc nàng ta mất kiểm soát, lại tiến hành theo kế hoạch ban đầu, tìm một người phúc trạch sâu dày khác, dẫn dụ con quỷ này đi, giải quyết xong mối họa ngầm này, rồi tìm một kẻ chết thay giúp chúng ta lấy mệnh hồn ra."