Chương 48: Trước đêm gia yến

"Không biết tại sao Tứ hoàng tử lại chợt nhớ đến chúng ta nữa."

Vương Lương phi dường như lại nhớ về cảnh tượng đáng sợ đã thấy ở phủ Tứ hoàng tử năm nào. Nói xong câu ấy, nàng vẫn còn sợ hãi mà đưa tay vuốt ngực trấn an.

Lý Hiền phi ngồi bên cạnh nàng, khẽ cười: "Muội muội à, chỉ có ba người chúng ta thì không sao, nhưng ra ngoài nói chuyện phải cẩn thận hơn đấy."

Vương Lương phi đảo mắt một cái: "Biết rồi, tỷ tỷ. Nhưng mà Bệ hạ sao lại nhớ đến chúng ta vậy?"

Lý Hiền phi và Vương Lương phi vốn thân thiết hơn, nên khi họ trò chuyện, Trương Thục phi chỉ ngồi trên chiếc trường kỷ đối diện lặng lẽ lắng nghe.

Lý Hiền phi liếc nhìn Trương Thục phi rồi nói: "Theo ta thấy, Bệ hạ sau khi đăng cơ đã không còn giống như trước kia nữa. Gia yến ngày mai chúng ta..."

"Bổn cung thấy trong người không khỏe." Vương Lương phi cắt ngang lời nàng, "Ta đã tính kỹ rồi, ngày mai ta sẽ đột ngột phát bệnh nặng, cứ nằm lì ở điện Phi Loan chẳng đi đâu cả."

Lý Hiền phi bất lực lắc đầu: "Đâu có ai lại tự trù ẻo bản thân như thế?"

Lúc này, Trương Thục phi mới lên tiếng: "Kể từ khi Bệ hạ đăng cơ, việc nước bộn bề nên chỉ lo chuyện tiền triều. Giờ ngài nhớ tới ba người chúng ta trong hậu cung cũng chẳng phải chuyện xấu, điều đó chứng tỏ trong lòng Hoàng thượng vẫn còn nhớ mình có ba vị phi tử. Năm sau đại tuyển chắc chắn sẽ có không ít người mới vào cung. Ta thì sao cũng được, nhưng ngộ nhỡ có người lọt vào mắt xanh của Bệ hạ, e rằng Vương Lương phi sẽ không thể muốn gì lấy nấy trong nội khố hậu cung như bây giờ nữa đâu."

"Ta nhất quyết không thị tẩm!"

Gương mặt Vương Lương phi lộ rõ vẻ kinh hoàng. Trong ba người, nàng là kẻ ít tâm cơ nhất, cũng là người ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy. Chẳng hạn như lúc này, suy nghĩ trong lòng đều hiện hết lên mặt, nàng lúc thì hoảng sợ, lúc lại rối rắm lẩm bẩm: "Ta không thị tẩm..."

Lý Hiền phi thở dài: "Muội cứ yên tâm, Bệ hạ bao năm qua chưa từng để mắt đến chúng ta, lúc này chắc chắn sẽ không đột nhiên truyền gọi thị tẩm đâu."

Tuy Lý Hiền phi nói vậy để trấn an, nhưng trong lòng cũng không chắc chắn lắm, bởi lẽ Vương Lương phi lại là người có dung mạo xuất chúng nhất trong ba người.

Vương Lương phi đương nhiên cũng biết điều đó, cho nên mới sợ hãi đến vậy.

Khi mới vào phủ, nàng cũng từng mong nhận được sự sủng ái của Tứ hoàng tử, bởi từ nhỏ nàng đã được thứ mẫu dạy rằng phải nắm chặt trái tim nam nhân, có được sủng ái mới có thể sống tốt. Thế nhưng, nếu nói sau khi bị chuyện kia dọa ngất thì nàng tạm thời tắt ngấm ý định tranh sủng, thì trong suốt mấy năm sau đó, nàng đã sớm quen với cuộc sống sung túc an nhàn này rồi. Tứ hoàng tử chẳng bao giờ để ý đến họ, nhưng cũng chưa từng bạc đãi họ. Tuy mang danh trắc phi, nhưng chi tiêu trong phủ xưa nay vốn lớn, cái ăn cái mặc của họ đều sánh ngang với quy cách chính phi của các hoàng tử bình thường khác.

Còn chuyện Tứ hoàng tử nạp thêm mỹ nhân nào, hay trong phủ lại lặng lẽ khiêng ra mấy xác người, nàng đâu có yêu Tứ hoàng tử, nên chỉ cần bản thân sống vẻ vang sung sướиɠ, những chuyện khác nàng không dám nghĩ, cũng chẳng buồn nghĩ tới.

Cảm giác này càng trở nên mãnh liệt hơn sau khi Tứ hoàng tử đăng cơ xưng đế. Trong cung chỉ có ba vị phi tử, ngoài mặt thì Trương Thục phi nắm phượng ấn, nhưng thực tế nàng ấy chẳng quản được Vương Lương phi. Trang sức trong nội khố hậu cung, chỉ cần Vương Lương phi thích là có thể sai cung nữ thân cận đi lấy về.

Hơn nữa, thân là ba vị chủ tử của hậu cung, mối quan hệ giữa ba người xưa nay vẫn luôn là nước sông không phạm nước giếng. Từ vương phủ cho đến hoàng cung, họ đã sớm hình thành một cách thức chung sống hòa bình.

Nhưng điều khiến Vương Lương phi sợ hãi chính là việc Tứ hoàng tử nay đã là Hoàng đế, bỗng nhiên lại nhớ đến ba người bọn họ.

Chủ đề này quá mức nặng nề, mà gia yến ngày mai thì ba người không thể không đi. Trương Thục phi khẽ thở dài, nhìn thấy Vương Lương phi mặt ủ mày chau, nàng bèn chủ động lảng sang chuyện khác.

Vương Lương phi vốn là người vô tâm vô tính, tuy sợ thì sợ thật đấy, nhưng quên cũng rất nhanh. Nàng liền giơ tay khoe với Trương Thục phi và Lý Hiền phi bộ móng tay vừa được một tiểu cung nữ khéo tay dùng hoa móng tay nhuộm cho.

"Cái này nhìn lạ mắt thật đấy." Hai người kia tuy không hứng thú lắm với mấy chuyện này, nhưng ngoài mặt vẫn hùa theo khen ngợi vài câu.

Vương Lương phi đắc ý nói: "Người trong cung đúng là có nhiều ý tưởng khéo léo, dùng thuận ý hơn đám người hầu trong phủ trước kia nhiều."

Nói xong, nàng liếc nhìn Trương Thục phi: "Ta thấy trong cung của tỷ chẳng có mấy tiểu cung nữ vừa ý, hay là để ta chọn vài đứa từ Phi Loan điện đưa sang Tử Thần điện cho tỷ nhé?"

Lời này nghe qua thì có vẻ hống hách, nhưng Trương Thục phi đã sớm quen với cách nói chuyện của nàng, cũng biết Vương Lương phi không có ác ý gì, bèn cười đáp: "Ta chỉ thích yên tĩnh thôi."

Vương Lương phi bĩu môi: "Thật chẳng hiểu sao tỷ lúc nào cũng cứ trầm lặng, tẻ nhạt như vậy."