Chương 47: Sợ hãi

Thừa Thiên điện ư? Bảo Thúy mừng thầm trong bụng, chẳng lẽ Hoàng thượng đã nhớ đến nương nương rồi sao?

Nàng ta vội vàng quay lại, nét mặt hân hoan bẩm báo với Trương Thục phi: "Nương nương, công công của Thừa Thiên điện đã tới."

Thế nhưng, khi nàng ta nhìn sang sắc mặt Trương Thục phi, lại chẳng thấy chút vui mừng nào trên gương mặt chủ tử. Trái lại, sau khi nghe tin, nương nương dường như còn thoáng chút sững sờ.

"Mời vào đi." Trương Thục phi khẽ nói.

"Sao nương nương trông có vẻ chẳng vui chút nào vậy nhỉ?" Ý nghĩ ấy thoáng lướt qua trong đầu Bảo Thúy, nhưng nàng ta cũng không suy nghĩ sâu xa, chỉ cho rằng mình đã nhìn nhầm.

Vị công công truyền chỉ từ Thừa Thiên điện tên là Tiểu Tiếu Tử, đối với người Tử Thần điện thì đây là một gương mặt khá lạ lẫm.

Bảo Thúy dẫn người vào, Tiểu Tiếu Tử liền khụy gối hành lễ thỉnh an Trương Thục phi: "Bẩm Trương Thục phi nương nương, ngày mai Bệ hạ có thiết gia yến, mời nương nương đến dự."

Suốt mấy năm qua, Tứ hoàng tử chưa từng nhớ đến các nàng. Ba người bọn họ dường như đã bị ngài lãng quên nơi hậu trạch sâu thẳm. Thế nhưng, kể từ khi chứng kiến cái chết thê thảm của vị Trắc phi kia, cả ba đều cảm thấy rằng không được Tứ hoàng tử nhớ tới mới là điều may mắn...

Bởi vì, ít nhất thì vẫn còn giữ được cái mạng này.

Trương Thục phi tim đập thình thịch như trống dồn, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình thản. Nàng ta cầm chiếc chén sứ thanh bạch có vân sọc bên tay lên, nhấp một ngụm trà để trấn tĩnh rồi mới nói: "Đa tạ công công. Bảo Thúy, mau lấy chút bạc vụn biếu công công uống trà."

Bảo Thúy vâng dạ một tiếng, vừa định xoay người đi lấy thì nghe Tiểu Tiếu Tử cười nói: "Đa tạ nương nương, nô tài chỉ phụng mệnh truyền thánh chỉ của Hoàng thượng, thật không dám nhận trọng thưởng của người."

Lời này rõ ràng là một sự từ chối khéo léo.

Từ khi Hoàng thượng đăng cơ, người trong kẻ ngoài ở Thừa Thiên điện đều đã được thanh lọc lại một lượt. Lý Trung Hiền tổng quản càng là ân cần căn dặn, nghiêm cấm bọn họ nhận thưởng từ các cung.

Tiểu Tiếu Tử còn muốn tiếp tục hầu hạ ở Thừa Thiên điện, đương nhiên hiểu rõ cái nào nặng cái nào nhẹ.

Trương Thục phi đành nói: "Vậy thì làm phiền công công rồi."

Tiểu Tiếu Tử cũng không nán lại lâu, hắn hành lễ cáo lui, nói rằng còn phải đến chỗ hai vị nương nương khác để thông truyền. Bảo Thúy liền tiễn hắn ra ngoài.

Trương Thục phi mệt mỏi dựa lưng vào trường kỷ. Nàng ta không biết Tứ hoàng tử... không, giờ phải gọi là Hoàng thượng rồi, gọi các nàng đến rốt cuộc là vì chuyện gì. Nàng ta tuyệt đối không tin đây chỉ đơn thuần là một bữa gia yến.

Vì canh cánh trong lòng chuyện này mà Trương Thục phi chẳng còn khẩu vị ăn uống. Bữa trưa, nàng ta chỉ truyền một bát cháo bát trân, ăn qua loa cho xong bữa mà chẳng thấy chút mùi vị nào.

Bữa trưa vừa được dọn đi chưa bao lâu thì có cung nữ vào bẩm báo, nói rằng Vương Lương phi và Lý Hiền phi đã tới.

"Mau mời vào." Trương Thục phi vội vàng ngồi dậy khỏi trường kỷ.

Bảo Thúy đứng bên cạnh nhìn mà đầy vẻ nghi hoặc. Từ khi nương nương nhập cung đến nay, chưa từng thấy người qua lại thân thiết với hai vị chủ tử kia bao giờ. Cớ sao hôm nay bên Thừa Thiên điện vừa báo tin gia yến, thì hai vị ấy lại cùng lúc tìm đến thế này?

Vương Lương phi mặc một bộ cung trang màu sắc rực rỡ. Dung mạo nàng ta vốn dĩ đã thiên về nét sắc sảo, quyến rũ, sau khi nhập cung lại được tùy ý chọn lựa đủ loại trang sức quý giá. Hôm nay, cung nữ khéo tay bên cạnh còn vẽ cho nàng ta đôi lông mày xếch nhẹ, sau một hồi trang điểm kỹ càng lại càng thêm phần kiêu sa, lộng lẫy.

Lý Hiền phi bước theo ngay phía sau. Phụ thân của Lý Hiền phi tuy không giữ chức vị trọng yếu trong triều, nhưng lại là gia chủ của một dòng dõi thư hương thế gia ở kinh thành, nay rất có uy tín trong giới văn nhân. Tuy nhiên, điều này chẳng liên quan gì mấy đến Lý Hiền phi, bởi nàng ta chỉ là một thứ nữ bị gia tộc ghẻ lạnh. Nếu không phải bị coi như con cờ thí, gia tộc cũng sẽ chẳng đẩy nàng ta vào phủ Tứ hoàng tử năm xưa.

Nhưng nào ai ngờ được, cuối cùng Tứ hoàng tử lại đăng cơ xưng đế, nàng ta cũng theo đó mà một bước lên mây, trở thành nương nương trong cung cấm.

Hai người bọn họ tuy vẫn giữ vẻ đoan trang của bậc phi tần, nhưng những bước chân vội vã lại vô tình tố cáo tâm trạng bất an trong lòng.

Bảo Thúy nhìn hai vị nương nương có vẻ "không dễ chọc" này, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, chỉ sợ họ đến gây bất lợi cho chủ tử nhà mình.

Thế nhưng, Trương Thục phi lại quay sang dặn dò: "Bảo Thúy, ngươi hãy đưa các cung nhân lui xuống trước đi, bổn cung muốn cùng hai vị muội muội tâm sự đôi câu."

Vương Lương phi và Lý Hiền phi cũng ra hiệu cho cung nhân của mình lui ra. Trong chốc lát, Tử Thần điện rộng lớn chỉ còn lại ba người.

Họ ngồi xuống hai chiếc trường kỷ, lúc này mới dám ngước mắt nhìn nhau. Trong đáy mắt của cả ba người, đều tràn ngập sự căng thẳng và nỗi sợ hãi tột độ.