Giáo trường được xây dựng hiện tại chỉ đang trong giai đoạn thử nghiệm ban đầu, vì vậy khuôn viên còn tương đối nhỏ. Yến Huyền Ngọc dự định sẽ dựa vào những vấn đề phát sinh trong quá trình huấn luyện thực tế để không ngừng cải tiến. Vài năm sau, hắn còn có kế hoạch mở một học đường lớn hơn ở kinh thành, và đến lúc đó, học đường này sẽ là nơi dùng để “cải tạo” đám con ông cháu cha ăn hại ở kinh thành.
Dĩ nhiên, với tình hình hiện tại, Yến Huyền Ngọc vẫn chưa thể động đến đám công tử con nhà thế gia đại tộc ở kinh thành được. Trước hết, hắn phải đợi đến khi bản thân nắm trọn được quyền lực trong triều đình đã.
Mọi việc ở giáo trường và thôn trang đều có Tô An trông coi. Vì thế, sau khi Tô An bẩm báo rằng các thiếu niên đã vào giáo trường, Yến Huyền Ngọc liền giao cho hắn toàn quyền phụ trách mọi chuyện kể từ nay về sau.
Đợi Tô An được Lý Trung Hiền dẫn lui xuống, Yến Huyền Ngọc mới đưa tay day day mi tâm, thầm nghĩ bụng: “Cuối cùng cũng đã khởi đầu được chuyện này rồi.”
“Bệ hạ.” Lý Trung Hiền vừa quay lại đã thấy Yến Huyền Ngọc đang tựa vào ghế, khẽ nhíu mày. Thấy vậy, hắn vội vàng mở một chiếc hộp ngọc nhỏ rồi đưa tới.
Yến Huyền Ngọc đưa tay lấy một viên kẹo bạc hà từ trong hộp cho vào miệng. Cảm giác the mát lạnh tức thì lan tỏa, giúp xoa dịu cơn nhức đầu của hắn.
Lý Trung Hiền cất hộp đi rồi đứng sang một bên, nói: “Bệ hạ, người nên nghỉ ngơi một lát đi ạ.”
Quả thật, dạo gần đây, Yến Huyền Ngọc không chỉ lo mỗi chuyện giáo trường mà chuyện triều chính hắn cũng không hề lơ là. Kể từ khi từ biệt trang trở về, ngày nào hắn cũng bận rộn, ngoài việc lâm triều thì chính là ở Thừa Thiên Điện xử lý chính vụ, đấu trí với đám quan viên. Nhờ vậy, trong triều hiện đã có vài vị quan viên tài năng chịu quy phục dưới trướng hắn.
Tuy có mệt mỏi, nhưng trong lòng Yến Huyền Ngọc vẫn ngập tràn cảm giác thành tựu. Hắn dường như còn nghe thấy cả tiếng thông báo “độ trung thành cộng một”, “độ trung thành cộng một” vang lên bên tai.
Lời của Lý Trung Hiền quả là nói rất đúng lúc. Yến Huyền Ngọc gật đầu, đáp: “Ngươi nói không sai, trẫm cũng nên nghỉ ngơi một chút rồi.”
Làm việc gì cũng cần có sự cân bằng giữa cương và nhu. Nếu hành động quá lộ liễu, e rằng sẽ bị người khác phát giác ngay lập tức. Vì vậy, Yến Huyền Ngọc hiện giờ vẫn muốn “âm thầm phát triển” trong triều một thời gian nữa.
Do đó, hắn phải làm một vài chuyện khác để cho những kẻ đang ngày đêm dõi theo động tĩnh trong cung kia lầm tưởng rằng, sự cần mẫn chính sự của hắn mấy ngày nay chẳng qua chỉ là một ảo giác mà thôi.
Đầu lưỡi Yến Huyền Ngọc đẩy nhẹ viên kẹo bạc hà. Vị cay cay the the giúp hắn suy nghĩ thông suốt hơn, và cũng chính lúc này, hắn chợt nhớ ra một chuyện từ nhiều ngày trước.
“Trẫm nhớ trong hậu cung vẫn còn ba vị phi tần thì phải?”
Cũng đến lúc phải đi xem thử ba người họ rốt cuộc trông như thế nào, đồng thời cũng nên suy tính xem sau này phải đối xử với họ ra sao.
Ngón tay Yến Huyền Ngọc gõ nhẹ lên mặt bàn, hắn cất tiếng gọi: “Lý Trung Hiền, ngày mai chuẩn bị yến tiệc...”
“Vâng.” Lý Trung Hiền mỉm cười đáp lời: “Nô tài sẽ lập tức căn dặn Ngự Thiện Phòng chuẩn bị một bàn gia yến vào ngày mai, rồi cho mời ba vị nương nương đến.”
-
Tại Tử Thần điện.
Trương Thục phi đang ngồi trò chuyện cùng cung nữ thân cận tên là Bảo Thúy.
"Nương nương, người xem, tiết trời đã ấm lên rồi, sao người không ra ngoài đi dạo một chút? Cứ ở lì trong cung cả ngày cũng sinh ra bí bách, chẳng tốt đâu ạ!" Bảo Thúy vừa nói, vừa đứng bên cạnh cầm chiếc búa nhỏ nhẹ nhàng đấm bóp vai cho chủ tử.
Kể từ lần đi Ngự Hoa Viên trở về, nương nương nhà nàng ta chưa từng bước chân ra khỏi cửa nửa bước. Bản thân nàng ta những lúc không phải hầu hạ còn có thể tranh thủ đi lại trong cung, chứ nương nương thì quả thực ngày nào cũng chỉ quanh quẩn trong Tử Thần điện này thôi.
Trương Thục phi mỉm cười, khẽ lắc đầu: "Thân thể ta vốn đã yếu ớt, thôi thì chẳng ra ngoài hóng gió làm gì."
Thấy nương nương không màng tranh sủng, nàng ta nhìn mà cũng thấy sốt ruột thay. Nỗi lo ấy không chỉ xuất phát từ lòng trung thành với Trương Thục phi, mà còn bởi nàng ta sợ lỡ như nương nương không lọt vào mắt xanh của Bệ hạ, người của các cung khác sẽ coi thường chủ tử nhà mình. Khi ấy, phận là cung nữ thân cận của điện Tử Thần như nàng ta cũng chẳng được lợi lộc gì.
Từ sau khi Hoàng thượng đăng cơ, chính sự bộn bề nên người chưa từng đặt chân đến hậu cung, cũng chưa hề nghe tin đồn người sủng hạnh vị nương nương nào.
Đúng lúc này, một cung nữ nhị đẳng của nàng ta điện Tử Thần vội vã bước vào.
Bảo Thúy liền tiến lên đón hỏi: "Bảo Doanh, xảy ra chuyện gì vậy?"
Cung nữ Bảo Doanh khẽ nhún người hành lễ với Bảo Thúy, hạ giọng gọi một tiếng "Tỷ tỷ", rồi bẩm báo: "Công công ở Thừa Thiên điện đến rồi ạ."